Chùm thơ nhớ nhà, nhớ quê của người tha phương

Thứ Ba, 15 tháng 9, 2015
Tuyển chọn những bài thơ hay viết về nỗi nhớ nhà, nhớ quê hương của những người tha phương cầu thực.

"Ta lại về quê hương ta đất Việt, ngắm con diều mải miết những chiều bay. Ta lại về cánh đồng lúa hăng say, cùng năm tháng ngất ngây trong mùa vụ.
Ta đã xa bao nhiêu ngày chưa đủ, bao ngày dài vần vũ nhớ quê hương. Nơi quê nghèo bao nỗi nhớ niềm thương, của bao người canh trường mong ta đó" (Bình Minh)

Chùm thơ nhớ nhà, nhớ quê của người tha phương
thơ nhớ nhà của người tha phương (ảnh: internet)

CHÙM THƠ LIÊN QUAN:
Chùm thơ lục bát Quê Hương hay nhất
Chùm thơ nhớ cha mẹ của người con gái lấy chồng xứ lạ
Chùm thơ nỗi nhớ cha mẹ của người con xa xứ thật hay

BÀI THƠ: NỖI NIỀM NGƯỜI XA XỨ

Tác giả: Đặng Minh Mai
Mây lặng lẽ xứ người trôi khuất
Lòng con buồn nhớ đất quê ta
Quê hương có mẹ có cha
Cô dì chú bác có bà có ông

Bởi cuộc sống dứt lòng con bước
Xa mẹ cha thầm ước ngày về
Bây giờ xa cách sơn khê
Mỗi chiều con vẫn nhớ về quê hương!

Đêm thao thức canh trường khó ngủ
Thương mẹ cha chốn cũ nhớ mình
Một đời chiu chắt ân tình
Cho con có được dáng hình hôm nay

Ơn cha mẹ cao dày chưa trả
Đạo làm con thong thả sao đành?
Hẹn ngày nắng ấm trời xanh
Con về bên mẹ ngọt lành lời cha!

Mặc chiếc áo bà ba quê mẹ
Duyên dáng cười nhè nhẹ nón nghiêng
Tình quê ấm áp thiêng liêng
Cơm chiều sum họp mẹ hiền cha yêu!






BÀI THƠ: NHỚ CƠM QUÊ

Tác giả: Hoa Cúc Tím
Chiều chiều khói tỏa mùi rơm
Bàn tay mẹ nấu bữa cơm quê mùa
Mồng tơi, rau đắng, canh cua
Tép rang, cà pháo muối chua ăn cùng.

Cá nẹp kho với quả sung
Thơm lừng lối xóm đi xa nhớ nhiều
Cơm được mẹ nấu bằng niêu
Gạo mùa chiêm mới nức chiều miền quê.

Mâm cơm đâu có gì nhiều
Mà sao ấm áp cả đời khó quên
Mẹ cha yêu mến kề bên
Trong mơ vẫn thấy hiện lên rõ ràng.

Một chiều đông lạnh ngỡ ngàng
Cơm quê nhớ quá, khẽ khàng làm thơ
Nhớ tuổi thơ đến ngẩn ngơ
Ước gì trở lại như mơ một lần.

thơ nhớ quê hay
thơ nhớ quê hay (ảnh: internet)

BÀI THƠ: NHỚ QUÊ

Tác giả: Trần Thiên Lý
Chia tay cảnh quê nghèo thuở ấy
Chuyến đò chiều biết mấy vấn vương
Xa rồi lại nhớ người thương
Dáng gầy của mẹ bên đường ngóng theo

Nhớ giọt nắng vắt treo bờ dậu
Bóng hoàng hôn đánh dấu hàng tre
Sáo ai réo rắt trưa hè
Cánh diều đón gió, chú ve dạo đàn

Trăng nghiêng xuống ghé giàn thiên lý
Đón hương nồng nhã ý gì đây?
Dịu dàng bướm lượn ong say
Quê hương, nỗi nhớ có ngày nào vơi

Con đi miết phương trời cách biệt
Đường mưu sinh mới biết gian nan
Nhớ quê, nhớ xóm nhớ làng
Công cha, nghĩa mẹ mênh mang đất trời

Nhớ con sông nhỏ, đò ơi!
Nhớ câu ví dặm cả đời nặng mang.






THƠ LỤC BÁT: NHỚ QUÊ

Tác giả: Lãng Du Khách
Xa quê nỗi nhớ thiết tha
Vườn cây ao cá nếp nhà thân yêu
Bờ tre ruộng lúa sáo diều
Sương giăng mờ ảo lam chiều khói bay

Quê hương thương nhớ lắt lay
Nơi thời thơ ấu bao ngày nuôi ta
Quê hương nơi chốn sinh ra
Nhà tranh vách lá tiếng gà gáy trưa

Kẽo cọt tiếng võng đong đưa
Trời xanh mây trắng rặng dừa lao xao
Trưa hè hóng mát cầu ao
Đọng trong tâm khảm ngọt ngào mẹ ru

Triền đê tiếng sáo vi vu
Đồng quê xanh thắm lúa thu trổ cờ
Nơi ta nuôi dưỡng ước mơ
Nơi ta chập chững ngẩn ngơ trước đời

Ta vì cuộc sống xa rời
Nhà tranh mái lá cuộc đời bôn ba
Buồn vui đều nhớ quê nhà
Nhớ canh rau muống nhớ cà dầm tương

Giờ đây cuộc sống vô thường
Quê hương hai tiếng yêu thương đong đầy
Ta dù có khắp đó đây
Không gì có thể lấp đầy NHỚ QUÊ.

thơ tình người xa quê
thơ tình người xa quê (ảnh: internet)

BÀI THƠ: VỀ QUÊ

Tác giả: Trương Thị Anh
Miên man gió thổi đường quê
Mây vờn rong ruổi bờ tre rì rào
Ong bay bướm lượn cầu ao
Đò ngang mái đẩy khát khao đợi chờ

Sông xưa kỷ niệm vào thơ
Lời ru của mẹ trong mơ vọng về
Nhớ xưa đón mẹ đầu đê
Cổng làng nghiêng bóng trưa hè ve ran

Xóm dài ngõ rải nắng vàng
Xa quê về lại nồng nàn hương say
Mà sao mắt xè hơi cay
Đồng làng vắng bóng mẹ nay xa rồi

Võng xưa kẽo kẹt mẹ ngồi
Áo nâu lưng thấm mồ hôi đồng về
Lớn lên con đã xa quê
Câu kiều mẹ lẩy nay về còn đâu

Bốn mươi năm ấy dãi dầu
Con về vắng mẹ, thu sầu thiên thu.






BÀI THƠ: TRĂNG QUÊ

Tác giả: Đặng Minh Mai
Lâu lắm rồi tôi được ngắm trăng quê
Trăng đẹp lắm làm mê người xa xứ
Quê hương tôi đang đắm say giấc ngủ
Bước lặng thầm đường cũ ánh trăng ru

Xa quê hương bao mùa ánh trăng thu
Xa tuổi thơ, xa lời ru của mẹ
Đêm nay đây trăng sáng trong êm nhẹ
Kỷ niệm nào khe khẽ thức trong tim?

Đây đống rơm, khóm chuối ta trốn tìm
Kia cầu ao nơi ta ngồi hóng mát
Lũy tre xanh rì rào ngân tiếng hát
Gió thu về thơm ngát lúa quê hương

Quê hương ơi! Sao quá đỗi thân thương
Đượm lòng tôi bao vấn vương nỗi nhớ
Ánh trăng quê vẫn nồng nàn hơi thở
Khi xa rồi lòng nức nở nhớ quê

Ánh trăng vàng vẫn lấp lánh đê mê
Bao ký ức cứ tràn trề tuôn chảy
Dẫu xa cách trái tim hồng luôn cháy
Nghĩa xóm làng tình ấy đẹp như trăng.

thơ nhớ quê nhà nơi có mẹ
thơ nhớ quê nhà nơi có mẹ (ảnh: internet)

BÀI THƠ: ANH MUỐN

Tác giả: Nguyễn Xuân Trung
Anh muốn về bên cánh võng đong đưa
Để nghe lại tiếng ru xưa của mẹ
Giọng ầu ơ ru con từ thuở bé
Nâng chân trần bỏng rát một miền quê.

Anh muốn về trên bến nước sông quê
Để ngụp lặn khi hè về nắng nóng
Cùng bạn bè sải bơi và đánh sóng
Ôm vào lòng thỏa nỗi nhớ sông ơi

Anh muốn về nơi ấy dẫu xa xôi
Để chồm sóng và nghe lời biển hát
Ăn hải sản dưới hàng dương gió mát
Xây lâu đài trên cát trắng vời xa.

Anh muốn nghe những làn điệu dân ca
Bên mái đình hay bên nhà văn hóa
Phường hội hát những đêm trăng sáng tỏa
Luyến láy ngân nga trong lễ hội làng.

Anh muốn về nơi đó bến đò ngang
Tiếng gọi đò mênh mang mà da diết
Nay cầu vươn sông đò đành tiễn biệt
Bến sông nay còn cỏ biếc rêu mờ.

Anh muốn về để tìm lại vần thơ
Nghe tiếng ru, ngắm bến bờ nhung nhớ
Tìm dấu xưa ẩn trong từng hơi thở
Của một thời nhung nhớ chẳng hề phai.






BÀI THƠ: NỖI NIỀM NGƯỜI VIỄN XỨ

Tác giả: Đặng Minh Mai
Nhìn mây trôi khuất chân trời
Dạt dào nỗi nhớ chơi vơi quê nhà
Con đi cách biệt phương xa
Xứ người con thiếu mặn mà tình quê

Ơn cha nghĩa mẹ tràn trề
Khắc sâu trong dạ bóng quê hương mình
Thầm mong ngày đẹp nắng xinh
Con về ôm trọn nghĩa tình mẹ cha

Hoàng hôn nhường chỗ chiều tà
Dâng trào nỗi nhớ xót xa tim buồn
Sông sâu nhờ có suối nguồn
Đạo con chưa trọn nỗi buồn nào hơn?

Tạc lòng ghi nhớ công ơn
Tình cha nghĩa mẹ lớn hơn mây trời
Nhớ sao tiếng mẹ ru hời
Giọng trầm cha đọc những lời thơ hay

Dẫu cho xa cách chân mây
Xứ người con vẫn đêm ngày nhớ quê!

thơ nỗi niềm người xa quê
thơ nỗi niềm người xa quê (ảnh: internet)

BÀI THƠ: NỖI NIỀM NGƯỜI XA QUÊ

Tác giả: Nguyễn Quang Định
Bao năm bươn chải ngược xuôi
Tháng ngày vất vả xứ người kiếm ăn
Đêm đêm lệ ướt mi tràn
Cơm người, nước mắt hoà chan cõi lòng.

Lúc trước, con luôn ước mong
Lớn nhanh để thoát khỏi lòng mẹ thôi
Tự do, bay nhảy với đời
Làm việc mình thích, đến nơi mình cần.

Tự mình chăm sóc bản thân
Quyết định mọi việc chẳng cần ai lo
Ôi... sao cái tuổi ấu thơ
Hồn nhiên mơ ước đợi chờ lớn nhanh.

Bây giờ con đã trưởng thành
Giữa cái xã hội mỏng manh tình người
Bon chen, cãm bậy cuộc đời
Với nhiều sóng gió biển khơi muôn trùng.

Mình con nhỏ bé, mông lung
Sợ không đủ sức vượt trùng dương kia
Làm về trằn trọc đêm khuya
Nhớ nhà, nước mắt đầm đìa gối chăn.

Làm thuê kiếp sống gian truân
Chỉ mong số phận xoay vần mà thôi
Con còn dại lắm mẹ ơi
Giờ con chỉ ước về thời ấu thơ.






BÀI THƠ: TÌM VỀ ĐẤT MẸ

Tác giả: Hoàng Thanh Tâm
À ơi cơn gió ở đâu
Giấu vào giấc ngủ phủ màu giấc mơ
Hoàng hôn cuối bãi ngẩn ngơ
Êm đềm khúc hát trẻ thơ thuộc lòng

À ơi con cá dưới đồng
Con gà cục tác lòng vòng quanh sân
Hàng dừa bụi chuối bâng khuâng
Khóm ngò giàn mướp bao lần trổ bông

Luống cải chẳng kịp trổ ngồng
Mẹ hái thoăn thoắt băng đồng chợ xa
Lúa xong tiếp nối dưa cà
Mỗi mùa mỗi sắc quanh nhà xanh tươi

Bữa cơm canh cá rau mùi
Dĩa rau chén mắm ngậm ngùi tình quê
Nước ròng lại lớn bờ đê
Con sông mấy khúc lối về như in

Nhớ cha mẹ sống một mình
Cả bầy con cháu mưu sinh xứ người
Con thèm như trẻ lên mười
Lon ton giăng nắng nụ cười chon von

Đất nghèo tình nghĩa sắc son
Đậm đà chất phác vuông tròn thủy chung
Tháng mười lũ đến rưng rưng
Mênh mông nước nổi cá từng đàn bơi

Phù sa bên lỡ bên bồi
Tình người bám đất một lời khắc ghi
Khi nào mỏi cánh thiên di
Tìm về đất mẹ như khi chào đời.

thơ quê hương với cây đa, bến nước, con đò
thơ quê hương với cây đa, bến nước, con đò (ảnh: internet)

LỤC BÁT QUÊ HƯƠNG
Tác giả: Long Vương
Cây đa bến nước con đò
Làng quê yên ả cánh cò chao nghiêng
Quê hương hai tiếng thiêng liêng
Ai người cũng có chốn riêng quê mình.

Đậm đà chơn chất nghĩa tình
Cha ông gắn bó giữ gìn màu xanh
Dòng sông uốn khúc lượn quanh
Phù sa bồi đắp thâm canh vụ mùa.

Chiều về vang tiếng chuông chùa
Mục đồng ríu rít khéo lùa đàn trâu
Đò ngang chèo thả lướt mau
Đưa người về bến vảng câu ru hò.

Tình người viển xứ mong chờ
Tháng ngày da diết bãi bờ phương xa
Một sương hai nắng thân cha
Mẹ còng lưng giã bảy ba nhịp chày.

Thương sao mưa nắng cấy cày
Tảo tần hôm sớm công dày nghĩa cao
Nợ người biết trả đến bao
Từ đây và mãi ngày sau vẫn còn.

Dù cho biển cạn non mòn
Tình quê vẫn chảy trong hồn chúng con
Một lòng nguyện mãi sắc son
Chung tay vun đắp núi non quê nhà.

Quê hương chỉ một thôi mà
Nếu ai không nhớ chẳng là người đâu
Làm người phải biết trước sau
Tổ tông nước Việt mãi câu chung thờ.






BỨC TRANH QUÊ NHÀ

Tác giả: Nguyễn Đình Huân
Đã từ lâu muốn vẽ bức tranh quê
Vẽ dòng sông có con đê yêu dấu
Vẽ cánh đồng ngày xưa thời thơ ấu
Có bướm vàng bên cạnh dậu mồng tơi

Vẽ thời mặc quần thủng đít tập bơi
Anh muốn vẽ tiếng ru hời của mẹ
Hình ảnh chợ quê mà anh muốn vẽ
Khi anh còn là cậu bé ngây thơ

Bên gốc xoan ngoài đầu ngõ ngóng chờ
Chiếc bánh đa và ước mơ chia bốn
Mẹ đi chợ mua khi nhà bán lợn
Vị ngọt bùi tới khi lớn không quên

Anh muốn vẽ hàng cau đứng ngoài hiên
Có bầy chim đang tập chuyền tập hót
Vẽ sau vườn cây vải thiều trái ngọt
Con chim sâu vui nhảy nhót kiếm mồi

Vẽ sao đây khi tim đập bồi hồi
Lúc nắm tay ta nói lời thương nhớ
Bài thơ tình anh dấu trong cuốn vở
Lời nồng nàn như máu đỏ trong tim

Gam màu yêu anh vẫn mãi đi tìm
Ký ức cũ vẫn nằm im trong đó
Thôi nhé anh xin được làm ngọn gió
Gửi cho em bức tranh nhỏ quê nhà.

thơ hoài niệm về quê hương
thơ hoài niệm về quê hương (ảnh: internet)

HOÀI NIỆM QUÊ XƯA

Tác giả: Nguyễn Đình Huân
Tháng năm về cùng bằng lăng hoa tím
Anh nhớ hoài những kỷ niệm đã qua
Chẳng còn đâu vườn đậu với luống cà
Và hình dáng của cha đang cày ruộng

Nước lá vối nay mấy ai còn uống
Nước ngọt bây giờ ưa chuộng thơm ngon
Mái tranh xưa giờ đây cũng không còn
Đường làng quê toàn lầu son ngói đỏ

Hàng râm bụt làm bờ rào trước ngõ
Vì quê mùa bị chặt bỏ từ lâu
Bến đò ngày xưa nay đã bắc cầu
Triền đê tìm hoài bóng trâu không thấy

Con sông quê vẫn êm đềm xuôi chảy
Vắng câu hò lờ, ngày ấy mênh mang
Nhớ hình ảnh xưa trời nắng chang chang
Một mình anh trên đồng làng mò ốc

Trẻ con nay chỉ biết ăn với học
Rảnh ra thì lên phây búc chơi game
Không biết dính ve hay bắt dế mèn
Chỉ có dáng mẹ ngồi bên thềm vẫn thế.
Nếu bạn là người yêu văn thơ, bạn có thể tham gia cùng chúng tôi tại group Văn Thơ Việt (hội những người yêu thích viết văn và làm thơ) trên facebook.