Thơ hay họa ảnh Hoa Phượng Vĩ mùa Hè đẹp nhất

Thứ Ba, 22 tháng 3, 2016
Tổng hợp những bài thơ hay họa ảnh cây hoa phượng vĩ nở đỏ thật đẹp khi mùa Hè đến. Bộ ảnh hoa phượng vĩ tuyển chọn dành tặng mọi người có thơ minh họa.

Ảnh cây hoa Phượng đẹp
Thơ hoa phượng vĩ (ảnh: internet)

BÀI THƠ: NHỚ MÙA PHƯỢNG XƯA

Thơ: Phạm Hải Đăng
Qua dìa nhặt cánh phượng rơi
Tiếng ve níu gọi như mời hạ sang
Trời cao buông giọt nắng vàng
Vi vu gió thổi âm vang sáo diều

Sáo diều lẫn tiếng ve kêu
Làm cho xa cách bạn yêu… thầy hiền
Bậu cười rạng rỡ nét duyên
Ngượng ngùng cánh phượng hồn nhiên một thời

Tìm trong nhung nhớ hạ ơi !
Mà sao mây trắng chiều trôi bồng bềnh
Nỗi buồn đeo mãi chênh vênh
Nâng niu cánh phượng buồn tênh nỗi lòng

Bậu ơi, còn nhớ phượng hồng
Sân trường thuở ấy, nỗi lòng ngày xưa
Thương sao nói mấy cho vừa
Bên hàng phượng vĩ bậu chưa thấy về

Phượng hồng ai thả sông quê
Mải mê qua ngắm say mê một mình
Mình ên qua cứ lặng thinh
Hạ dìa, phượng nở thắm tình trong qua./.





BÀI THƠ: PHƯỢNG XƯA
Thơ: Hoàng Hôn Tím
Mùa hạ về bừng thêm sắc thắm,
Cánh phượng hồng trong nắng dệt thơ
Ươm nồng trọn khoảng trời mơ,
Gợi vùng ký ức... cả bờ bến yêu....

Em bên đời một chiều nhạt nắng
Phượng rực trời tỏa sáng huơng xưa
Hỏi thầm lòng đã quên chưa
Sao nghe nỗi nhớ như vừa gọi tên ?!

Hạnh phúc đến... êm đềm hạ trước
Hai đứa mình sánh bước chung đôi.
Phượng kia nhuộm thắm khung trời,
Nghe lòng thổn thức bồi hồi nhớ nhung ?!

Nay hạ về đi cùng xa xót,
Để giọt buồn rớt xuống... đơn côi...
Phượng hồng... ký ức xa xôi,
Thương ai đã lỡ đánh rơi cuộc tình !

Ảnh hoa Phượng và tình yêu học trò
Thơ phượng hồng với tình yêu học trò (ảnh: internet)

BÀI THƠ: MÃI THÈM PHƯỢNG RƠI

Thơ: Phạm Hải Đăng
Phượng về lưu luyến người ơi !
Tháng năm mùa hạ rợp trời ve kêu
Chia tay, trong một buổi chiều
Ngẩn ngơ, ngơ ngẩn bao điều bâng quơ

Dẫu là thương thuở mộng mơ
Mùa hè xa vắng ai ngờ được đâu ?
Đường đời, vạn nẻo mai sau
Để chùm phượng vĩ đừng nhàu xuân xanh !

Mai này: Em gọi tiếng anh
Tiếng em anh cũng để dành từ lâu
Bởi nay nghe tiếng ve sầu
Buồn vui lẫn lộn biết đâu mà lần ?

Phượng hồng, rụng đỏ cả sân
Bay bay tà áo trắng ngần nơi em
Vần thơ cũng phải say mèm
Anh và em cũng...mãi thèm phượng rơi.

Ảnh cây hoa phượng vỹ đẹp
Ảnh cây phượng vỹ thật đẹp (internet)

BÀI THƠ: CHIA TAY MÙA PHƯỢNG VỸ

Thơ: Duy Thương
Hạ lại về cho tàn cây cháy đỏ
Cánh Phượng hồng trên lối nhỏ rơi rơi
Ngày xưa ơi năm tháng đã xa rời
Bao ký ức của một thời áo trắng

Hạ lại về trên sân trường đầy nắng
Kỷ niệm nào sâu lắng xuống hồn thơ
Dáng hình em năm tháng chẳng phai mờ
Vẫn ẩn hiện trong mơ từng đêm tối

Hạ lại về Em còn mãi xa xôi
Anh giận trách thời gian trôi vội vã
Đã xô nghiêng đôi ta về hai ngả
Cho đôi mình mãi mãi phải xa nhau

Hạ lại về ta lại nhớ về nhau
Nhưng thôi để niềm đau xa mãi mãi
Thời gian đi chẳng bao giờ trở lại
Đành quên tình vụng dại thuở Xuân xưa...!





BÀI THƠ: SẮC HOA MÀU NHỚ
Thơ: Ngọc Liên
Màu phượng đỏ lung linh hẹn ước
Buổi chiều nào sóng bước bên nhau
Giờ đây nước chảy qua cầu
Nhìn theo bóng nhạn nghe sầu rụng rơi.

Ở phương đó người ơi có biết
Khi hạ về em viết bài thơ
Gửi anh tình khúc mong chờ
Nghe miền kỷ niệm ngẩn ngơ u buồn.

Đành gói lại niềm thương ngày cũ
Cánh phượng hồng ủ rũ chiều nay
Ân tình xa khuất tầm tay
Nên lời thơ cũng ngập đầy nhớ mong.

Trên bến đợi nghe lòng vương vấn
Hạ xa dần Thu sắp về qua
Ân tình em vẫn thiết tha
Ngàn năm giấc mộng chẳng nhoà trong tim.

Hoa Phượng
Ảnh hoa phượng hồng đẹp (ảnh: internet)

BÀI THƠ: VE PHƯỢNG GỌI HÈ

Thơ: Nguyễn Toàn Năng
Trưa nằm hóng mát hiên nhà
Nhìn cành Phượng vĩ là đà ngủ quên
Tiếng ve bất chợt vang lên
Gợi cho ta nhớ cái tên mùa hè

Lòng thầm lặng hỏi...và nghe
Phượng còn chưa nở sao Ve gọi rồi
Ve rằng...chỉ gọi thế thôi
Để cho Phượng nhớ ra chồi nở hoa

Lời Ve nhắc nhở thiết tha
Phượng ơi, nhanh chóng nở hoa thắm hồng
Phượng Ve đôi bạn chung lòng
Có Ve có Phượng mát trong ngày hè

Phượng hồng mà thiếu tiếng Ve
Như hè thiếu nắng như bè thiếu sông
Như người trống vắng trong lòng
Nụ cười của một bóng hồng phương xa...

Ảnh hoa phượng rơi rụng đẹp
ảnh hoa phượng hồng (internet)

THƠ TÌNH BUỒN: CÁNH PHƯỢNG RƠI

Thơ: Nguyễn Đình Huân
Nhìn phượng hồng em còn nhớ hay không
Nụ phượng hồng báo ngày đông đã hết
Mùa hè sắp sang nắng vàng thêu dệt
Tuổi học trò mộng kết giấc mơ hoa

Khi sân trường rộn rã tiếng ve ca
Cũng là lúc mình chia xa từ ấy
Cánh phượng hồng và bài thơ trên giấy
Lúc tan trường anh đã lấy trao em

Ra góc sân em len lén mở xem
Những câu thơ tình kèm bông phượng nhỏ
Em cúi đầu, hình như là mắc cỡ
Mỉm môi cười mặt em đỏ hết trơn

Những ngày sau yêu say đắm, giận hờn
Một mùa hè những nụ hôn hạnh phúc
Mùa thu sang cánh phượng rơi lá mục
Anh lên đường cũng là lúc chia tay

Khi tình mình đang vui vẻ đắm say
Anh xa quê xa hàng cây phượng vĩ
Xa em yêu anh trở thành chiến sĩ
Ngày lên đường em hứa chỉ yêu anh

Thời gian tháng ngày thắm thoắt trôi nhanh
Mấy năm qua nơi rừng xanh khói lửa
Nhận được tin em không chờ anh nữa
Khi anh về tình khép cửa phượng ơi.





BÀI THƠ: CÁNH PHƯỢNG RƠI
Thơ: Lê Đình Vân
Trời tháng sáu phượng hồng nở rực
Như gọi mời tiềm thức trở về
Tiếng ve réo gọi mùa hè
Như lòng thầm đợi người về bên ta.

Đây phố cũ chia tay ngày đó
Bước chân ai lối nhỏ cô đơn
Nắng lên rợp khắp phố phường
Để ta gom hết dỗi hờn riêng ta

Thời gian cứ trôi xa lặng lẽ
Chiều nắng vàng cháy đỏ màu hoa
Bởi đâu tình sớm nhạt nhòa
Vỡ rơi giây phút thăng hoa cuộc đời?

Tháng năm cũng dần trôi xa khuất
Và đôi ta đã mất nhau rồi.
Nhìn từng cánh phượng rụng rơi
Mùa hè sang gợi đầy vơi nỗi buồn.

Ảnh cô gái buồn bên cây Phượng vĩ
ảnh cô gái bên cây phượng vĩ (ảnh: internet)

BÀI THƠ: PHƯỢNG SẦU

Thơ: Nguyễn Đình Huân
Chiều nay trở lại thăm trường
Tìm em không gặp, vấn vương tình buồn
Tình xưa như cánh chuồn chuồn
Khi chia tay đã bay luôn mất rồi

Biết em còn nhớ đến tôi
Ngày xưa trong lớp mình ngồi cạnh nhau
Em nhớ không nụ hôn đầu
Dưới cây phượng vĩ một màu đỏ tươi

Nhớ em anh nhớ nụ cười
Tìm hoài mà chẳng thấy người xưa đâu
Chỉ nghe nức nở ve sầu
Nhớ em chợt thấy nhói đau trong lòng

Ngày xưa em thích phượng hồng
Anh đã hái tặng, ép trong sổ tình
Em nhớ không thủa học sinh
Cái thời đi học chúng mình bên nhau

Ngày ngày anh trước em sau
Chiếc xe đạp cũ, chở nhau về nhà
Giờ đây em đã đi xa
Mình anh về ngắm mùa hoa phượng sầu.

Ảnh hoa phượng đỏ
Chùm hoa phượng đỏ (ảnh: internet)

BÀI THƠ: MÙA PHƯỢNG ĐỎ

Thơ: Cẩm Chi Châu
Thuở còn thơ em cắp sách tới trường
Nhảy lò cò dọc con đường tới lớp
Mải nô đùa chưa nhận ra tia chớp
Con gió về vội vã cướp hoa rơi.

Em đuổi theo nhặt cánh phượng tả tơi
Nâng cánh hoa lệ em rơi xuống đất
Hoa vẫn trong tay, hoa đâu có mất
Mà em buồn đem hoa cất dấu đi.

Sao không buồn vì mai phải đi thi
Thi kết thúc hết phổ thông trung học
Chia tay bạn bè gục đầu em khóc
Nhớ thày cô nhớ mái tóc thân thương.

Hoa phượng rơi nhớ mãi mỗi con đường
Đã đi qua vẫn còn vương ký ức
Đêm hôm nay em còn nằm thao thức
Sáng mai ra nhặt cánh phượng buông rơi.





BÀI THƠ: HƯƠNG THẦM
Thơ: Nguyễn Tấn Hoàng
Biết nhường nào quên màu hoa phượng
Vực đơn côi hoài hướng trong đời
Nhuộm màu đỏ thắm tim tôi
Hương thầm man mác lắng rồi vấn vương

Tình xưa trổi thức theo năm tháng
Thoảng ưu tư chở nặng niềm riêng
Mộng tan níu lấy muộn phiền
Trách chi ngang trái buồn thêm úa nhàu

Hạ ơi ! Rời bến xin hãy nhớ
Vắng bóng em tình ngỡ xót xa
Bao lâu ký ức phai nhoà
Mặc cho băng giá dịu xoa êm đềm !

Ảnh nhánh phượng hồng đẹp
Nhánh phượng hồng mùa Hạ (ảnh: internet)

BÀI THƠ: PHƯỢNG ƠI

Thơ: Hải Phạm Thị
Hè về nắng mới tuyệt ghê
Trời xanh, mây trắng như về cùng nhau
Phượng ơi, xa vắng bao lâu
Nhớ thương, thương nhớ sắc mầu thắm tươi!

Đã qua bao mùa phượng ơi!
Lòng ta lưu luyến phương trời xa quê
Tiếng ve tha thiết gọi hè
Phượng về có nhớ câu thề ngày xưa!

Bạn bè từ thuở ấu thơ
Ai còn, ai mất, người xưa có còn?
Xa quê bốn nhăm năm tròn
Lòng ta vẫn mãi cứ còn nhớ thương!!!

Ảnh tình yêu học trò mùa Phượng nở
Ảnh tình yêu học trò bên cây phượng vĩ (internet)

BÀI THƠ: ÁO TRẮNG TÌNH TA

Thơ: Thụ Huỳnh
Em còn nhớ thời mình áo trắng
Và mỗi lần ngõ vắng đợi nhau
Đôi ta e ấp mái đầu
Vòng xe lăn bánh mưa ngâu đến trường

Cũng từ đó tình thương chớp nở
Rồi gối đầu nghe thở nhịp tim
Biển đêm cảnh vật im lìm
Cho đôi tình nhỏ giỡn đêm trăng tà...

Mười tám năm chia xa chẳng gặp
Nay mỗi người đã cập bến yêu
Mà sao nhớ mãi thật nhiều
Nhớ luôn mái tóc trời chiều bay qua

Hương tóc cũ thời xa xưa ấy
Cố tìm hoài nhưng thấy được đâu
Bây giờ bạc cả mái đầu
Tới mùa phượng nở quặng đau đáy hồn.





BÀI THƠ: PHƯỢNG XƯA
Thơ: Hoàng Hôn Tím
Hoa phượng giữa mùa hè rực rỡ,
Nhớ chuyện tình một thuở xa xưa.
Trời buồn gieo rắc gió mưa,
Chia tay cũng một buổi trưa hè nào.

Xếp bút nghiên anh vào quân ngũ
Em phương này thầm nhủ đợi chờ.
Nhớ thương trao đổi vầng thơ,
Tình yêu son sắt ước mơ thiệp hồng.

Ngày tháng dài chất chồng nổi nhớ,
Nhánh phượng hồng nở rộ mùa hè
Chiều buồn văng vẳng tiếng ve,
Em nhặt phượng vỹ đêm về nhớ anh.

Rồi một sáng trời xanh rực lửa,
Hoa phượng kia đỏ giữa trưa hè.
Anh ra đi mãi không về,
Nghẹn ngào em khóc tái tê cõi lòng.

Mơ chi nữa thiệp hồng rượu ấm,
Em mỏi mòn với tấm tình chung
Hôm nay phượng đỏ vô cùng,
Như màu máu của... anh hùng năm nao !

Ảnh hoa phượng học trò
Hoa phượng vĩ tuổi học trò (ảnh: internet)

BÀI THƠ: THƯƠNG MÃI MỘT MÀU HOA

Thơ: Ngọc Hân
Thuở học trò thương mãi một màu hoa
Màu kỷ niệm chưa nhạt nhòa hương sắc
Chùm phượng kia ngỡ tay ai nắm chặt
Miệng xin rồi, tay vẫn cướp trên tay.

Hạ qua rồi bao năm tháng có hay
Chùm phượng đỏ như quay về thuở ấy
Tháng ngày trôi ký ức xưa vẫn vậy
Vẫn nồng nàn biết mấy tuổi mộng mơ.

Ta ngượng ngùng nên vẫn cứ thờ ơ
Bao kỷ niệm thời ngu ngơ khờ dại
Có biết đâu lòng này luôn nhớ mãi
Giấc mơ đầu sao lại có thể quên.

Giấc mơ đầu như chẳng thể gọi tên
Chùm hoa ấy ai đem về trao tặng
Mắt người vui rạng ngời trong ánh nắng
Mang nồng nàn sâu lắng mối tình thơ.

Chuyện đôi mình đẹp như một giấc mơ
Chùm phượng ấy bất ngờ như cánh én
Gửi trao ta mối duyên thầm ước hẹn
Mối duyên nồng trọn vẹn mãi dài lâu.
Sửa bài đăng