Tổng hợp những bài thơ Hà Nội mùa Thu hay nhất

Thứ Năm, ngày 12 tháng 11 năm 2015
Tổng hợp những bài thơ viết về mùa Thu ở Hà Nội hay nhất. Những vần thơ miêu tả vẻ đẹp của trời Thu ở Hà Nội.
Tổng hợp những bài thơ Hà Nội mùa Thu hay nhất
CHÙM THƠ LIÊN QUAN:
Chùm thơ ca ngợi thủ đô Hà Nội hay nhất
Chùm thơ hay viết về cây cầu Long Biên (Hà Nội)

THƠ MÙA THU HÀ NỘI

Tác giả: Việt Cường
Tôi lưu luyến mùa thu Hà Nội
Rắc lá vàng trên lối đi xưa
Tiết trời mát mẻ giao mùa
Đọng trong nhịp thở mộng mơ thủa nào

Thu xào xạc, đón chào áo mới
Lá cỗi tàn vời vợi nhớ thương
Nhớ giờ trống điểm tan trường
Bóng hồng xao xuyến má hường tươi xinh

Thu mát mẻ, đượm tình đôi lứa
Hà Nội thu muôn thủa trong tôi
Mùa thu lay động lòng người
Sắc vàng trầm lắng bồi hồi không quên

Thu Hà Nội, ôi tên thật tuyệt
Cho lòng ta ước nguyện nhớ nhung
Thu xưa mắt lệ rưng rưng
Một thời hạnh phúc tương phùng trao duyên

Mùa thu mãi lưu truyền dấu ấn
Bao người con ra trận xông pha
Màu xanh áo lính xa nhà
Đầu không ngoảnh lại, lời ca phi thường

Thu uyển chuyển vấn vương phố nhỏ
Tình ngát hương sắc đỏ ngọt ngào
Trắng trong, tinh khiết, duyên trao
Mùa thu Hà Nội chìm vào hư không

Thu Hà Nội, bóng hồng trước ngõ
Viết đôi lời nhung nhớ gửi em
Mùa thu ta mãi không quên
Tặng Thu Hà Nội, êm đềm mùa thu./.
LIÊN KẾT ĐƯỢC TÀI TRỢ




BÀI THƠ: HÀ NỘI CHIỀU CUỐI THU

Tác giả: Sinh Hoàng
Chiều Hà Nội cuối thu xào xạc lá
Cánh sữa rơi theo gió thả hương nồng
Anh lặng thầm chờ đợi nắng chiều phong
Nhớ em lắm nên cõi lòng xao sóng

Nước hồ Gươm sương mờ giăng hư ảo
Đường Cổ Ngư trầm mặc hàng cây
Gió bấc về se lạnh bàn tay
Nhớ hơi ấm tay em mùa trước

Chiều hồ Gươm liễu rũ buồn lướt thướt
Thê Húc cong mình chờ đón đông về
Vọng từ đâu tiếng đàn ai xao động
Hà Nội cuối thu và nỗi nhớ lê thê.

BÀI THƠ: THU LÁ ĐỎ

Tác giả: Thơ và Tình
Hà Nội thu, gió về tê tái lạnh
Rét đầu mùa sóng sánh gương Hồ Tây
Áo len hồng ai mặc buổi chiều nay
Trên lối nhỏ hây hây màu con gái

Vẫn ở đó bao mùa, cây bàng dại
Lá hanh khô đang chuyển đổi sắc màu
Bàng đỏ mà lá thì lại vàng nâu !
Đứng cô quạnh bên mép hồ lặng lẽ

Con phố cổ thu về như mới mẻ
Nhà chen nhà, mái ngói úa rêu phong
Rét se môi theo gót chị hàng rong
Hương cốm dạo thơm từng cơn gió thoảng

Chiều tây hồ ráng vàng ươm mặt thoáng
Đàn sâm cầm rủ bạn kéo về đây
Gương nước trong in bóng những hàng cây
Sương mờ ảo phủ dày trên mặt sóng

Đi chen chúc giữa phố chiều gió lộng
Ngắm hoàng hôn chìm xuống đáy Hồ Tây
Bóng đèn đường khi tỉnh, lại khi say
Lách kẻ lá úa nhàu sắc vàng vọt

Hương hoa sữa đầu mùa, thu thãng thốt
Nhớ vố cùng, em có biết không em
Hoàng hôn tan vào bóng tối hoang đêm
Con phố ấy, vắng em buồn đến lạ !
Thơ mùa thu Hà Nội

THƠ LỤC BÁT: CUỐI THU

Tác giả: Vân Nguyễn
Cuối thu trời trở mát rồi
Đêm về Hà nội bồi hồi trong ai
Những chùm hoa sữa vươn dài
Hương thơm đường vắng sương mai mờ dần

Kìa mùa đông đã đến gần
Cho người thương nhớ những lần mộng mơ
Tháp rùa làm đẹp ý thơ
Ngàn năm xưa vẫn bây giờ là đây

Bên hồ sức sống tràn đầy
Những hàng liễu rủ bóng mây vờn bờ
Lộc vừng thả những dây tơ
Lung linh sóng nước lơ thơ giọt hồng

Thu đi đón gọi mùa đông
Để cho gió bấc thổi phồng tóc mây
Em chờ anh ở nơi đây
Tình anh sưởi ấm tràn đầy tim em.
LIÊN KẾT ĐƯỢC TÀI TRỢ




BÀI THƠ: THU HÀ NỘI

Tác giả: Đặng Minh Mai
Trời Hà Nội vào Thu nghiêng lá đổ
Heo may đùa bên phố nhỏ thân quen
Sương Tây Hồ khẽ giăng mắc dịu êm
Nàng thiếu nữ ngồi bên thềm mắt biếc

Hương hoa sữa bay ngạt ngào da diết
Phố Nguyễn Du ôi thân thiết nhường nào
Tự bao đời nét cổ kính thanh tao
Như Tiên nữ đã đi vào cổ tích

Mùi hương cốm Làng Vòng ta yêu thích
Hoa Ngọc Hà sắc thanh lịch Tràng An
Liễu ru mình soi bóng nước xốn xang
Hồ Hoàn Kiếm mây lang thang cất bước

Thu Hà Nội vẫn đây như thuở trước
Cứ xuyến xao bao câu ước lời thề
Dẫu xa vời muôn cách trở sơn khê
Lòng phấp phỏng được quay về chốn ấy

THƠ TÌNH: THU HÀ NỘI

Tác giả: Ngân Lê
Bên đường em đứng chờ ai
Nghe Thu rụng chiếc lá ngoài sông xa
Trời xanh như thấy bao la
Mênh mang giọt nắng đậu tà áo em

Hà thành như lạ như quen
Tìm anh để bước chân em ngỡ ngàng
Ngẩn ngơ lạc giữa thu vàng
Heo may cơn gió chuyển sang đổi mùa..

THƠ TÌNH: HÀ NỘI VÀ NỖI NHỚ

Tác giả: Hồng Hoa
Hà Nội ơi...trong em và nỗi nhớ
Tháng năm dài luôn vẫn nợ tình anh
Trời vào Thu lá canh cánh xa cành
Rồi từng chiếc níu mong manh chờ rụng.

Người thương ơi...bây giờ em thấy đúng
Tình không yêu chẳng chung bước lối về
Gió cuối chiều... tê tái...bóng lê thê
Mình em với tứ bề...sương xuống ướt.

Từng chiếc lá mượt mà rơi phía trước
Mà nhớ thương không thốt được một lời
Hoa sữa buồn... rồi cứ thế vội rơi
Nghe chát đắng một thời trong kỷ niệm.

Thả hồn đi giữa miên mang tìm kiếm
Chiều không anh em ngất lịm cuối đường
Cả một đời vương vấn với niềm thương
Rồi cứ thế...cuối đường...luôn đứng đợi!
BÀI THƠ: HÀ NỘI VÀO THU
Tác giả: Phú Sĩ
Nắng sớm lạnh gõ vào khung cửa sổ
Hay ngập ngừng từ biên giới xa xôi
Gió thì thầm con sóng vỗ ngàn năm
Mặt hồ Gươm gợn chút thầm xao xuyến

Thu hoá thân vào Tây Hồ lưu luyến
Nghe nhịp chày giã vỏ dó làng Yên
Lá buồm xanh mong manh chút ảo huyền
Chiếc thoi thuyền chở tình yêu nặng trĩu.

Dáng thướt tha dặt dìu về ta nhớ
Lời tỏ tình trong hơi thở hoàng lan
Chút phôi pha trăn trở gió mưa ngàn
Đã thức giấc bao ngập tràn âu yếm..

Nỗi khát khao người xa quê hoài niệm
Dạt chân trời góc bể kiếp mưu sinh
Trong heo may, sương bịn rịn mái đầu
Ru hồn ta thấm sâu trong tĩnh lặng..

Trời vào thu thời gian đang tan chảy.
Mang nỗi niềm khắc khoải mỗi đời người.
Lệ nhớ thương đã đợi chờ hạnh phúc,
Nghe nồng nàn mơ thực ngát hương thu.
BÀI THƠ: HÀ NỘI MÙA THU VÀ EM
Thơ: Nguyễn Dũng
Ta gặp em giữa trời thu Hà Nội
Nắng nhẹ rơi ru vàng lối thân quen
Khẽ lả lơi trên mắt ướt môi mềm
Mùi hoa sữa nồng nàn thêm phố cổ

Đã qua rồi những chiều mưa giông tố
Hà Nội thương...bến đỗ mãi ngàn xưa
Biết nói chi cũng chỉ thoáng dư thừa
Ta lặng lẽ ngắm nhìn em trong gió

Vẫn dáng quen...vẫn nụ cười cháy đỏ
Mắt mi buồn vương lệ đó...sương mai
Vẫn môi hôn sưởi ấm những đêm dài
Vẫn trở trăn trên vai còn trĩu nặng

Ly cà phê rơi rơi từng giọt đắng
Loang hình em trong màu nắng quê hương
Uống đi em...cho vơi bớt đoạn trường !
Ta uống cả những sầu vương... sám hối

Gặp lại em giữa trời thu Hà Nội
Dấu yêu xưa nghe xa vắng ùa về
Xoè tay hứng chút hương thầm lạc lối
Bâng khuâng hoài tiếc nuối một cơn mê.
Sửa bài đăng