Thơ hay tâm trạng bên ly cà phê giữa đất Sài Gòn

Thứ Sáu, ngày 13 tháng 11 năm 2015
Tổng hợp những bài thơ viết lên tâm trạng của 1 người khi ngồi uống cà phê giữa thành phố Sài Gòn đầy náo nhiệt. Những bài thơ rất hay bên ly cà phê!
Thơ hay tâm trạng bên ly cà phê giữa đất Sài Gòn
CHÙM THƠ LIÊN QUAN:
Chùm thơ tâm trạng bên ly cà phê buồn 1 mình
Chùm thơ ngồi uống rượu một mình với tâm trạng buồn

BÀI THƠ: SÀI GÒN & CÀ PHÊ BUỔI SÁNG

Tác giả: Bích Sudang
Đượm chút nồng nàn trên môi
Vị đắng dâng êm bồi hồi
Cà phê Sài Gòn buổi sáng
Mang hương ngây ngất lòng tôi

Giọt nâu hiền hoà biết mấy
Ai chờ ai đợi từng giây
Nhẹ nhàng nỗi niềm len lỏi
Lại viết tình thơ thả bay

Nắng Chào con phố ban mai
Tiếng nói chung quanh trỗi dài
Trầm im góc đời bé nhỏ
Nhặt giấc mơ ngoan lắng cài

Gom góp chuỗi ngày mới mẻ
Giữ tháng năm yêu đợi chờ
Khẽ gọi đừng quên anh nhé
Bởi trái tim tôi dại khờ.
LIÊN KẾT ĐƯỢC TÀI TRỢ




BÀI THƠ: TRẦM TƯ

Tác giả: Batbinh Ho
Giữa nhộn nhịp sao hồn quạnh vắng ?
Nhấp cà phê nghe đắng bờ môi
Hỡi người có nhớ về tôi
Dấu iu kỉ niệm xa xôi phương nào ?!

Sài Gòn phố ồn ào náo nhiệt
Phiến tỳnh xưa biền biệt sơn khê
Nửa đời hoang hoải u mê
Giờ phơi chữ mộng tái tê riêng mình !

Bóng khắc khoải chờ hình trở lại
Cõi lòng thêm quằn quại cuồng si
Phải chi đừng nói từ ly
Trái tim đâu vỡ rèm mi đâu sầu

Uống cạn hết nát nhầu trong cốc
Hất niềm đau lăn lốc vào thơ
Một mình bấu nỗi bơ vơ
Trầm tư mắt thả ngẩn ngơ ra đường.

BÀI THƠ: SÀI GÒN PHỐ CHIỀU NAY

Tác giả: Batbinh HO
Sài Gòn phố chiều nay hồn lẻ bóng
Thả gót buồn giữa cuộc sống phồn hoa
Nhìn lại ta , đã thật sự quá già !
Năm mươi mốt , đâu phải là tuổi trẻ !

Sài Gòn phố chiều nay hồn lặng lẽ
Góc quán kia nơi hai kẻ chờ nhau
Những đón đưa của hò hẹn thuở nào
Ôi kỷ niệm ! Đang dâng trào đáy dạ

Sài Gòn phố chiều nay sao xa lạ
Ngắm đường xe , ngắm thiên hạ đông vui
Nhấp cà phê trong chát đắng ngậm ngùi
Mong ai níu thời gian lùi trở lại

Sài Gòn phố chiều nay : miền thực tại
Nốc rượu nồng như điên dại cuồng ngông
Nhớ về em mà tan nát cõi lòng
Thầm khấn nguyện ngày xưa vòng trở lại...
LIÊN KẾT ĐƯỢC TÀI TRỢ




BÀI THƠ: CÀ PHÊ CHIỀU THỨ 7

Tác giả: Dũng Bùi Trần
Lấm bụi đường trên những nẻo không em
Bước khập khễnh mà bóng hình xa vắng
Chợt bàn chân vô tình khuyên đứng lặng
Người xa rồi chỉ còn thoáng miên man

Tưởng bình yên trong bão tố trần gian
Nên vừa gặp đã đem tình trao vội
Đâu hiểu rằng đời nhuốm màu gian dối
Biến yêu thương nhẹ tựa sợi tơ mành.

Ta ngỡ rằng khoảng trời ấy màu xanh
Xanh mây nắng,thảo nguyên đồng xanh gió
Xanh dòng sông uốn quanh triền đê cỏ
Đượm câu hò ơ..!! xanh ngát lũy tre.

Em nói rằng: Yêu chẳng phải hẹn thề
Bên nhau rồi sẽ chẳng cần ai nữa
Nào ngờ đâu trái tim nhiều ngăn chứa
Bóng hình tôi không chỗ chứa trong em

Lúc mới quen,người trao phút êm đềm
Lời dịu dàng như mây chiều dịu mát
Để một ngày tôi biết đời nắng nhạt
Bởi nụ hôn luôn khao khát : Dối lừa.

Người theo người,thu vẫn nắng như xưa
Chỉ lòng ta thêm nỗi buồn man mác
Vẫn hiểu duyên gửi nhầm nên lưu lạc
Tóc phai màu, ánh mắt khuất yêu thương.

Ta ngồi đây - Cà phê đắng - Không đường.

BÀI THƠ: LY CÀ PHÊ ĐẮNG

Tác giả: Nguyễn Đình Huân
Mùa đông gió lạnh đìu hiu
Một mình ngồi nơi quán nhỏ
Trong lòng chợt thấy cô liêu
Nhìn dòng người đi trên phố

Dáng ai đang bước liêu xiêu
Tóc dài vương bay trong gió
Ly cà phê nhỏ giọt đều
Lòng anh nhớ về em đó

Một thời mình đã từng yêu
Không biết giờ em có nhớ
Quán cà phê những buổi chiều
Kề bên nghe từng hơi thở

Hai đứa thương nhau thật nhiều
Nụ hôn bờ môi thắm đỏ
Em dễ thương lại yêu kiều
Lời yêu em anh đã ngỏ

Tình ta như một cánh diều
Bay vi vu trên đồng cỏ
Tình đầu cất cánh phiêu diêu
Ngờ đâu giờ đây dang dở

Xin em hãy nhớ một điều
Khi tình đôi ta trắc trở
Anh thương em biết bao nhiêu
Mong kiếp sau mình gắn bó.

BÀI THƠ: CÀ PHÊ MƯA

Tác giả: Hoàng Thanh Tâm
Một mình một bóng một cà phê
Quán vắng đêm mưa giăng lối về
Giọt mưa bong bóng rơi chìm nổi
Chờ cho mưa tạnh lạnh mỏi mê.

Từng giọt cà phê chầm chậm rơi
Đắng tận bờ môi đắng tận lòng
Riêng một góc nhỏ em trơ trọi
Mưa bay ngoài trời em chơi vơi.

Tiếng nhạc đêm mưa buồn ảo não
Hai vì sao lạc tiễn người đi
Kể chuyện đêm mưa áo ướt nhàu
Tàu đêm năm cũ có nhớ nhau.

Hớp ngụm cà phê đọng bờ môi
Lạnh lẽo bên tôi một chỗ ngồi
Khuấy đều cho đắng như tan chảy
Thấm thía cà phê đêm mưa rơi.
Sửa bài đăng