Những bài thơ tình Nắng mùa Thu hay nhất

Thứ Năm, 12 tháng 11, 2015
Tổng hợp những bài thơ viết về cái nắng của mùa Thu hay nhất. Những bài thơ miêu tả cái đẹp của ánh nắng trời Thu.

Những bài thơ tình Nắng mùa Thu hay nhất

CHÙM THƠ LIÊN QUAN:
Chùm thơ tình viết về mùa Thu hay nhất
Chùm thơ tình viết về những cơn mưa mùa Thu hay nhất

BÀI THƠ: NẮNG THU

Tác giả: Trần Duy Ninh
Nắng Thu đẹp lắm Thu ơi
Không nóng gay gắt như thời ... Hạ đâu.
Mềm mại se lạnh một mầu
Đong đưa Thu giữa nhịp cầu ... đón Đông.

Nồng say, mang mác trong lòng
Nắng Thu thon thả thơm nồng ... hương hoa.
Vàng rơi lá giát tình ta
Nhẹ bay trước ngõ như là ... lụa bay.

Nắng Thu khấp khởi vương đầy
Gọi mời chị gió cùng mây ... vào nhà.
Nắng Thu sao thật hiền hòa
Dịu êm, tha thiết như là ... mắt Em.





BÀI THƠ: NẮNG THU ĐỎNG ĐẢNH

Tác giả: Hạnh Nguyễn
Tia nắng Thu quyện mùi thơm sữa cốm
Màu vàng xen trong lốm đốm mắt na
Gió dịu dàng vuốt ve buổi chiều tà
Hoa sen muộn đang ngả màu hồng đậm.

Tia nắng chiều buông từng sợi thật chậm
Sợ đêm về làn sương ngậm lạnh se
Nắng vương vấn ôm ấp từng cành me
Níu gữi lại bên hè tia vàng ấm.

Yêu mùa Thu sáng sớm kia lấm tấm
Giọt sương Thu mỏng mảnh lẫn nắng mai
Nắng đỏng đảnh đổ bóng mình vươn dài
Xua màn sương chạy hoài đâu chẳng biết.

Nắng Mùa thu điệu đà sao đáng ghét
Làm hanh hao từng vệt trên lá non
Tia nắng Thu lay lắt những giận hờn
Chẳng nhẹ nhàng mơn man trên vòm lá.

BÀI THƠ: NẮNG THU 2

Tác giả: Ho Nhu
Thu về rồi sao hạ cháy còn vương
Để nắng nóng như khác thường quy luật
Nhìn hàng cây hong như làm khô tất
Để không gian khe khắt cả là vàng

Cứ ngỡ rằng đã đến độ thu sang
Trời dịu mát báo thu vàng Hà Nội
Bao ước mơ được vui như ngày hội
Nắm tay nhau đi trên lối đường xưa

Rõ ràng rồi đây là nóng giao mùa
Trời nghịch cảnh vì không xua hạ cháy
Người ở đâu? Hay giống trời thu vậy
Chẳng dịu dàng như thường thấy thu qua

Nóng hạ vương làm héo những cánh hoa
Héo luôn cả chất mặn mà tình ái
Ông trời ạ! Hãy ban mưa dàn trải
Để thu vàng được “mát mái, thuận chèo”.





BÀI THƠ: NẮNG PHAI

Tác giả: Sóng Trào
Biết rằng lỡ một lời yêu
Mà anh đã hẹn trong chiều lá rơi
Thu nay đã nhạt sắc trời
Không còn ong bướm lả lơi ngoài vườn

Biết rằng lỡ nhịp yêu thương
Định mệnh ngang trái trên đường em qua
Anh đi em biết là xa
Mứa sầu lên một kiếp hoa phong trân

Biết rằng tình yêu hiến dâng
Sẽ là vô nghĩa cho lần trót yêu
Biết rằng lá đổ trong chiều
Nắng hồng tắt liệm mây phiêu ... bồng bềnh...

Xa nhau thôi nhé cố quên
Thu nhoà nước mắt gió lên tình buôn...

GỌI NẮNG
Tác giả: Huyền Mến
Gọi nắng về hong mái tóc em bay
Gọi nắng mai xua những ngày giông bão
Gọi nắng lên cho trắng ngần hạt gạo
Gọi nắng chiều cho cơm cháo nên thơm.

Gọi nắng về tỏa xuống khắp làng thôn
Những bông ngô thả hồn trên núi thẳm
Đồng lúa xanh hạt cho màu vàng óng
Cuối lưng đồi ai đứng ngóng trông ai.

Nắng mai về không còn những thiên tai
Chẳng còn lo những ngày dài mưa lũ
Nắng xua đi những âu lo,ủ rũ
Của bao người đã mất ngủ triền miên.

Gọi nắng lên cho Nam Bắc hai miền
Chẳng phân chia... để nối liền ruột thịt
Gửi trao nhau một tình yêu tha thiết
Dưới nắng hồng thêm mãnh liệt yêu thương.

Gọi nắng chiều cho bao nỗi vấn vương
Hòa trong những khói rơm chiều loang tím
Khói dạ quê cay nồng bao trìu mến
Bữa cơm chiều...ai cập bến thương yêu.

Gọi nắng lên...gió nâng những cánh diều
Nữ thi nhân gửi bao điều ấp ủ
Thả hồn thơ về một miền đất hứa
Sóng dập dồn những nỗi nhớ chiều buông.
Sửa bài đăng