Những bài thơ thăm lại trường xưa thật xúc động

Thứ Tư, ngày 18 tháng 11 năm 2015
Tuyển chọn những bài thơ nói lên tâm trạng của một người khi quay về thăm lại ngôi trường xưa - nơi đã từng theo học.
Đây là những bài thơ tiếp nối cho chùm thơ lục bát viết về mái trường xưa, ký ức học trò đã từng chia sẽ, với nhiều thể thơ khác nhau.
Những bài thơ thăm lại trường xưa thật xúc động

BÀI THƠ: THĂM TRƯỜNG CŨ

Tác giả: Nguyễn Đình Huân
Tháng mười một con thăm lại trường xưa
Cây bàng già giờ lưa thưa lá đỏ
Chiều mùa đông lạnh sắt se cơn gió
Về thăm trường mà nỗi nhớ khôn nguôi

Trường cũ còn đây mà sao chẳng thấy người
Vẫn nghe đâu đây tiếng cười trong sáng
Những bước chân của thầy trên bục giảng
Nét chữ của thầy trên tấm bảng màu đen

Thầy lái đò đưa lớp lớp đàn em
Qua con sông với sách đèn bút mực
Thầy truyền cho con biết bao kiến thức
Dạy làm người sống trung thực ra sao

Bao thế hệ chúng con rất tự hào
Có một người thầy thanh cao bình dị
Nơi chiến trường thầy từng là dũng sĩ
Trong đời thường thầy chung thủy sắt son

Con về thăm mà thầy đã không còn
Bụi phấn bao năm bào mòn lá phổi
Con về đây thấy lòng mình có lỗi
Giọt nước mắt buồn nóng hổi giữa mùa đông.
LIÊN KẾT ĐƯỢC TÀI TRỢ




BÀI THƠ: THĂM TRƯỜNG XƯA

Tác giả: Hoàng Lan
Bên thềm ngắm lại mái trường xưa
Dấu ấn thời gian kể chẳng vừa
Bạn hữu còn đây thầy đã khuất
Đâu rồi tiếng giảng, học trò thưa

Nắng ngủ trên vai gợi nhớ đầy
Đôi tà áo trắng tuổi thơ ngây
Ôm nghiêng tập sách giờ tan học
Để gã tình si trải mộng gầy

Người theo gót Ngọ thuở xuân hường
Đến tận bây giờ vẫn luyến thương
Chiếc lá trơ xương còn ép vở
Chùm hoa hái trộm nở bên tường

Lũ bạn hồn nhiên mấy đứa về
Đôi người lỡ vận náu ngoài quê
Vài trang nữ sắc quên thời cuộc
Giấu kín tâm tư những ước thề

Sân buồn quạnh vắng nắng lưa thưa
Kỷ niệm thân thương ngỡ mới vừa
Ký ức êm đềm như vẫy gọi
Bên thềm ngắm lại mái trường xưa.

BÀI THƠ: NHỚ ƠN THẦY CÔ

Tác giả: Ngọc Hồ
Nay về thăm lại trường xưa
Với bao kỉ niệm ngỡ vừa hôm qua
Thầy cô giờ đã tóc ngà
Tiễn bao thế hệ bước ra trường đời.

Trên môi luôn nở nụ cười
Thành công em nhé là lời gởi trao
Thầy cô luôn mãi ngọt ngào
Mặc dù đâu phải trò nào cũng ngoan.

Ân cần khuyên nhủ nhẹ nhàng
Đúng sai phải trái chẳng màng cực công
Trước sau vẫn mãi một lòng
Tận tụy với nghiệp vun trồng trăm năm.

Nhân ngày nhà giáo Việt Nam
Chúc thầy cô khỏe để làm việc nhân
Trăm năm một kiếp hồng trần
Tiếng thơm để lại ngàn lần khắc ghi.

BÀI THƠ: GẶP LẠI BẠN THỦA CHUNG TRƯỜNG

Tác giả: Nhật Minh
Lòng nghẹn ngào khi về thăm trường cũ
Trường còn đây tường mái phủ rêu đầy
Các bè bạn từ thủa còn thơ ngây
Cùng về đây vui vầy ngày họp mặt.

Cái bắt tay những cái ôm thật chặt
Mấy chục năm xa mặt chẳng cách lòng
Hẹn gặp nhau vào ngày gần cuối đông
Được gặp nhau trong niềm vui khôn tả.

Quên hết mình bây giờ đã già cả
Vẫn đùa giỡn nói ra rả mày tao
Vẫn y như thủa đi học ngày nào
Kể thao thao biết bao nhiêu chuyện cũ.

Chia tay nhau biết bao lời nhắn nhủ
Lệ rưng rưng cứ thường trú trên mi
Bao quyến luyến khi chuẩn bị chia ly
Nỗi vấn vương biết lấy gì tả được !
LIÊN KẾT ĐƯỢC TÀI TRỢ




BÀI THƠ: XÚC ĐỘNG NGÀY VỀ THĂM TRƯỜNG CŨ

Tác giả: Khanh Nguyen
Về trường cũ, nghe buồn lắng đọng
Bục giảng xưa, vắng bóng cô ngồi
Bao ngày cách biệt xa xôi
Giờ con trở lại bồi hồi nhớ thương.

Lúc còn bé, vẫn thường tinh nghịch
Lười học hành, chỉ thích rong chơi
Cô khuyên, cô bảo hết lời
Chỉ đường, dẫn bước đến nơi con cần.

Buồn lặng lẽ, trào dâng nước mắt
Sân trường giờ, nắng nhạt hơn xưa
Thu sang hạ đến mấy mùa
Những gì cô dạy con chưa quên lời.
Tình yêu học trò xưa

BÀI THƠ: TRƯỜNG XƯA

Tác giả: Quốc Thủ
Mỗi lần thấy lá bàng rơi
Giật mình lại tiếc một thời mộng mơ
Sân trường nay rộng hơn xưa
Tán bàng ngày ấy bây giờ lên cao

Gió ru vách lá cồn cào
Đậy che mái lớp thưở nào lật lay
Nhớ thời áo trắng em bay
Quần chùng lội ruộng cỏ may sớm chiều

Ngập ngừng chưa kịp lời yêu
Mùa thu biết rụng bao nhiêu lá lành
Nhớ đêm pháo sáng đèn xanh
Em vào xứ Huế, anh hành quân xa

Giã từ đèn sách tuổi hoa
Sẩy chân vào chốn mưa sa thác ghềnh
Khóc cười giữa kiếp nhân sinh
Biết mưa nắng, biết phận mình ra sao

Tóc xanh trắng tự khi nào
Thì đâu còn nữa má đào nguyên trinh
Còn đâu cái dáng trúc xinh
Bụi thời gian nhuốm chúng mình thành tre

Cây nghiêng gom hết nắng hè
Lộc vừng rãi tím lối về chơi vơi
Anh gần tàn một cuộc chơi
Thương em đất khách quê người nắng mưa

Hẹn ngày về lại trường xưa
Búp bàng hái chổ trú mưa năm nào.

BÀI THƠ: TRƯỜNG CŨ TÌNH XƯA

Tác giả: Bình Minh
Tôi trở về thăm lại mái trường xưa
Hàng phượng vĩ đong đưa chiều tĩnh lặng
Bàng thay lá nhiều phen trong chiều vắng
Bao năm rồi yên ắng kỷ niệm xưa

Trường cũ ơi! Yêu biết mấy cho vừa
Những kỷ niệm Nắng Mưa thời son trẻ
Bao Thầy Cô dưỡng ta như người mẹ
Giờ đâu còn khe khẽ nỗi buồn rơi

Này Bảng đen cửa sổ chỗ ta ngồi
Vẫn còn đó ta nhớ thời cắp xách
Trở về đây bao năm rồi xa cách
Nhung nhớ nhiều hờn trách bởi thời gian

Lâu lắm rồi không có dịp thở than
Cùng bè bạn chứa chan dòng lưu niệm
Bao ân tình ngày xưa còn lưu luyến
Giờ chỉ còn như tiếng thở đêm mơ.
Sửa bài đăng