Chùm thơ vui hậu 20-10, khi cơn bão đã qua

Thứ Tư, ngày 21 tháng 10 năm 2015
Tuyển chọn những bài thơ hậu ngày phụ nữ Việt Nam vui, hài hước nhất. Đó là những vần thơ viết cho cơn bão ngày 20-10 đã qua..
Những bài thơ vui hậu 20-10, khi cơn bão đã qua
CHÙM THƠ LIÊN QUAN:
Chùm thơ chúc mừng ngày phụ nữ Việt Nam 20-10
Chùm thơ chế vui về ngày phụ nữ Việt Nam 20-10

THƠ VUI HẬU 20-10

Tác giả: Bờm Tiên Sinh
Báo mới đây báo mới đây
Nhiều tin nóng hổi mua ngay đi nào
Trời ơi đau đớn làm sao
Rất nhiều anh phải đi vào nhà thương

Nguyên nhân: bị vợ nó tương
Vì coi ngày lễ như thường mới gay
Để rồi buổi sáng hôm nay
Trên trang nhất báo hàng ngày Thủ Đô

An Ninh Thế Giới cũng vô
Thể Thao Văn Hóa cũng vồ mấy tin
Nhi Đồng, Phụ Nữ cũng in
Và nhiều báo khác đưa lên trang đầu

Một chàng bị thương tích sau
Tứ chi bó bột hai đầu nở hoa
Chỉ vì tội hắn hôm qua
Đi làm tối đến về nhà tay không.

Có anh tính chuyện chơi ngông
Tưởng rằng tối đến pháo lồng ô kê
Thế nhưng bảo dưới không nghe
Hiện đang cấp cứu khó bề toàn thây.

Một anh gẫy cả hai tay
Vì mua hoa cúc tặng ngay vợ hiền
Thế là lãnh trọn cơn điên
Dự là tốn rất nhiều tiền mới xong...

Bệnh nhân hiện rất là đông
Bệnh viện quá tải hết phòng rất gay
Báo mới đây báo mới đây
Nhiều tin nóng hổi mua ngay đi nào.
LIÊN KẾT ĐƯỢC TÀI TRỢ




THƠ HÀI HƯỚC HẬU 20-10

Tác giả: Vượt Biển Tìm Đời
Hôm qua quát mắng cho hăng
Hôm nay bị vã hai răng đi đời
Hôm qua bố phải nhịn thôi
Bố mà chống lại là ngồi tù luôn

Nhịn mày mà lệ phải tuôn
Tháng lương đi đứt hỏi buồn hay không
Thân tao 1 đứa đàn ông
Mà mày lại bắt vào phòng bóp chân

Hỏi mày mày đạp vào thân
Việc nhà mày bắt bố mần đứt hơi
Xong rồi bắt dẫn đi chơi
Rồi thì lại bắt tao mời đi ăn

Thời này kinh tế khó khăn
Mà sao mày cứ lanh chanh đủ đường
Nào là bắt tỏ yêu thương
Nào là thức trắng canh trường cho êm

1 giờ mày bảo ra thềm
Hai ta cùng ngắm sao đêm nhé chàng
Tròn hai bốn tiếng phũ phàng
Bây giờ con mắt màu vàng nghe cưng

Năm sau cứ thế tưng bừng
Xong rồi đi viện xin đừng trách than.

THƠ CHẾ HẬU 20-10

Tác giả: Hoàng Thanh
Sao thoáng nghe cái ngày phụ nữ
Cứ như là đến cữ phải kiêng
Chồng lười ắt cũng phải siêng
Lau nhà giặt giũ ngả nghiêng hết ngày

Ôi cứ như đoạ đày khổ ải
Suýt đi tìm ông vải chẳng chơi
Cái ngày tụt hết cả hơi
Còn vợ thì cứ thảnh thơi tiệc tùng

Đêm đã sang chẳng ngừng hành hạ
Vợ nói gì phải dạ phải Vâng
Kể cả cái chuyện. ...ngắm chân
chẳng nghe theo lệnh chắc thân nhừ đòn

Nên nhắm mắt làm tròn bổn phận
Nhủ số mình chẳng tận được đâu
Một ngày thân phận bể dâu
Sức trai dũng mãnh thì đâu hề gì
......
Cũng đã qua ...Ngày gì....chẳng nhớ!
Toàn thân thể như mớ bòng bong
Tỉnh ra mình ở trong phòng
Vợ bên thút thít lưng tròng đỏ hoen

Ta bỗng nhớ đan xen sợ hãi
Từ bây giờ đến mãi về sau
Mình à!..anh chẳng cố đâu!
Chứ như hôm ấy sức trâu cũng tàn

Vợ thoáng nghe lại tràn đổ lệ
Trách yêu rằng: chồng tệ lắm nha
Mệt mà chẳng nói người ta...
Làm em cứ tưởng. ....! Mới ra nỗi này.
Sửa bài đăng