Chùm thơ tưởng nhớ thi nhân Hàn Mặc Tử (1912-1940)

Thứ Bảy, ngày 03 tháng 10 năm 2015
Tuyển chọn những bài thơ hay viết về thi nhân Hàn Mặc Tử (22/09/1912 – 11/11/1940) để tưởng nhớ và ca ngợi những đóng góp của ông cho nền thi ca Việt Nam.
Hàn Mặc Tử là nhà thơ nổi tiếng, ông được xem như là người khởi đầu cho dòng thơ lãng mạn hiện đại Việt Nam.
Những bài thơ hay viết về Hàn Mặc Tử

BÀI THƠ: TÀI HOA BẠC MỆNH

Tác giả: Đặng Minh Mai
Đời nghiệt ngã thân Hàn lâm bệnh
Khi tuổi đời thân mệnh trẻ trung
Đam mê thơ phú tột cùng
Tài hoa, nghĩa khí cả vùng đều hay

Lòng nhân ái đong đầy cảm xúc
Qua áng thơ, qua khúc nhạc lòng
Mộng Cầm, Hoàng Cúc biết không
Nhớ thương giằng xé cô phòng trại phong!

Nơi cách biệt người không qua lại
Chốn Quy Hoà e ngại người dân
Đơn côi chỉ có một thân
Sớm chiều mưa nắng tần ngần niềm đau!

Lời thơ vọng u sầu thảm thiết
Đêm ngắm trăng da diết hồn thơ
Quạnh hiu đêm vắng sương mờ
Nhớ hình nhân ảnh ngóng chờ tin vui!

Tình đơn lẻ bùi ngùi chua xót
Hoàng Cúc ơi! tim chót yêu nàng
Ngại ngùng nên chẳng dám sang
Lời yêu xin gửi qua trang thơ tình!

Rồi số phận thình lình ập đến
Ông lìa trần thương mến mang đi
Thơ Hàn mãi mãi mê ly
Lưu cho hậu thế tạc ghi trong lòng!
LIÊN KẾT ĐƯỢC TÀI TRỢ




BÀI THƠ: HÀN MẶC TỬ

Tác giả: Quý Phương
Cuộc sống vốn vô thường đau đớn
Tuổi thanh xuân chí lớn chưa xong
Duyên tình lận đận long đong
Ra đi để lắm bóng hồng tiếc thương

Hàn Mạc Tử tình trường vừa chớm
Nụ non đang nở sớm vội tàn
Lệ sầu nhân thế chứa chan
Xót xa cho cảnh trái ngang của người

Ngày người đến ngọn đồi Phan Thiết
Gió trăng kia cũng biết cảm thông
Ấp ôm thân xác cõi lòng
Héo hon đau ốm bệnh phong không lành

Ai cũng lánh xa nhanh vì sợ
Người buồn đau kể khổ với trăng
Muốn đem bán cả chị Hằng
Chứ không rao bán tình chàng trao ai

Quy Nhơn đó đón người trở lại
Lắm sầu bi lệ mãi tuôn rơi
Tang thương phủ một góc trời
Quê hương yêu dấu chôn vùi thi nhân

Người tóc bạc ngàn lần chua xót
Tiễn đầu xanh từng giọt lệ rơi
Thương cho phần số hết rồi
Nhưng vần thơ vẫn ngàn đời lưu danh.

BÀI THƠ: NHỚ HÀN MẠC TỬ

Tác giả: Hương Nam
Ngày xưa rao bán trăng vàng,
Khiến bao kẻ sĩ mơ màng ông ơi.
Giờ đây tiên cảnh dạo chơi,
Ông ơi có biết lòng tôi nhớ người.

Giống ông tôi mất nụ cười,
Phòng đơn gối chiếc cuộc đời bôn ba.
Đêm đêm tâm sự Hằng Nga,
Bao năm đơn bóng chỉ ta với nàng.

Nhớ em tôi ngắm trăng vàng,
Ngắm trăng tôi lại thấy càng nhớ em.
Hôm nay ông đã tuổi thêm,
Chúc ông hạnh phúc ở trên thiên đàng.

Còn tôi với ánh trăng vàng,
Hàng đêm tâm sự cùng nàng năm canh!

BÀI THƠ: NÚP BÓNG MỘ HÀN

Tác giả: Hoa Phan
Về đây núp bóng mộ Hàn
Thả hồn lờ lững khói nhang giữa trời
Đi qua hai tám tuổi đời
Giấu trong mệnh bạc những lời “thơ điên”.

Lòng chung tỏ nỗi niềm riêng
Đêm rằm đợi bóng trăng nghiêng chốn nào?
Dưới chân biển sóng xạc xào
Đồi Thi Nhân bỗng chênh chao rùng mình.

Giai nhân mấy kẻ chung tình
Mà sao thi sĩ một mình nằm đây?
Người về với gió cùng mây
Hay đang dưới mộ ngập đầy cỏ hoang?

Trong mơ chẳng thấy “Đôi hồn”
”Đêm không ngủ” được bồn chồn “Gái quê”
”Cuối thu” “Đà Lạt trăng mờ”
“Đây thôn Vĩ Dạ” bài thơ khóc mình

Sao không “Ngủ với Trăng” tình
Với em “Cô gái đồng trinh” thuở nào
Mà “Siêu thoát” tận trời cao
Để “Sầu vạn cổ” cho bao nhiêu người?

Ra đi bỏ lại “chuỗi cười”
“Chuyến đò ngang” giữa “Nắng tươi” “Trái mùa”
Trăng trèo “Cửa sổ đêm khuya”
“Vội vàng chi lắm” rồi lìa xa nhau,

Nghe cung “Đàn nguyệt” mà đau
Nửa “Đời phiêu lãng” ngày sau cùng về
“Nợ duyên” giữ một lời thề
“Thời gian” còn mãi đam mê trăng ngàn.

Về đây núp bóng mộ Hàn...
LIÊN KẾT ĐƯỢC TÀI TRỢ




BÀI THƠ: MỘT KIẾP TUỔI HỜN

Tác giả: Thái Tài
Đêm thu dưới áng trăng vàng
Lâng lâng cảm xúc nhớ chàng thi nhân
Người rao bán một vần trăng
Tài hoa hẫm phận mang thân phế tàn

Lầu thơ ai oán cung đàn
Lẫn trong tiếng gió ngỡ Hàn còn đây
Cô đơn rũ bóng thân gầy
Bao lời huyết lệ trĩu đầy cuồng si

Trách tình gieo lắm sầu bi
Hận mình sớm trải lâm ly não nề
Hơn mang kiếp số tái tê
Cho yêu thương đọng ê chề tiếng thơ

Mộng Cầm...thôi hết mong chờ
Mai Đình...tha thiết cũng mờ khói sương
Riêng mình khao khát vấn vương
Cô đơn quạnh vắng miên trường bi ai

Oán đời hờn phận phôi phai
Xuân xanh hai tám thân trai lìa trần
Để vương tiếc nuối thế nhân
Hồn thơ da diết khóc hận thiên thu...

BÀI THƠ: KHÓC HÀN MẶC TỬ

Tác giả: Thái Tài
Mồ hoang lạnh lẽo...Mặc Tử ôi !
Tủi thay mộng tưởng cũng tan rồi
Nghìn năm còn đó lời dang dỡ
Khóc hờn nhân thế...kiếp phai phôi

Tài hoa khát vọng gửi vào mơ
Nào hay phận hẫm ái hoen mờ
Tình kia vừa chớm tàn mây khói
Cho dòng huyết lệ phủ vần thơ

Ngập chìm men đắng...ngập hồn say
Lời thi cuồng oán vọng đêm ngày
Nguyệt hỡi..! tình đời sao oan trái
Phế nhân một kiếp trĩu dạ cay

Trời xanh ghen ghét Mộng Cầm ơi !
Lầu ông hoàng đó chứng bao lời
Ước thệ vàng son sao chửa vẹn
Mà người chia cách...người đôi nơi

Cung đàn lìa đoạn biết tìm đâu ?
Mai Đình thôi xin chớ thương sầu
Nợ duyên đành hẹn lai sinh trả
Tim dù máu rỉ quyện dòng châu

Mộng đã tan lìa hỡi..!Ngọc Sương
Mơ chi sánh bước nẻo thiên đường
Hồn thơ héo nhàu trong tê tái
Trăng cũng trĩu đọng nỗi vấn vương

Trời đất tang thương rũ úa màu
Quy Nhơn chốn cũ chạnh lòng đau
Người đi để lại bao nuối tiếc
Vạn kiếp thiên thu trổi men sầu...
Sửa bài đăng