Chùm thơ Sầu Đông, tình buồn mùa đông hay nhất

Thứ Bảy, ngày 31 tháng 10 năm 2015
Tuyển chọn chùm thơ mang chủ đề "Sầu Đông" với những vần thơ tình buồn mùa Đông hay nhất.
Những bài thơ Sầu Đông, tình buồn mùa đông hay nhất
CHÙM THƠ LIÊN QUAN:
Chùm thơ tình lục bát mùa Đông hay nhất
Chùm thơ tình ca mùa đông hay và lãng mạn nhất

BÀI THƠ: SẦU ĐÔNG

Tác giả: Lại Giang
Tình như con nước theo dòng
Tình như cơn gió bềnh bồng nổi trôi
Đông về buốt lạnh bờ môi
Mắt buồn hoen ướt, tim côi đợi chờ...

Thu tàn chạnh bóng trăng thơ
Nắng tràn nhớ giọt sương mờ ban mai
Đông về gợi bóng hình ai
Liễu buồn, mây lặng, trâm cài biếng khuây

Giọt thương, giọt nhớ vơi đầy
Giọt sầu đeo bước, trăng gầy tái tê
Đông về chuốc nửa câu thề
Cành hồng đã héo, lối về chông chênh

Đường trần ai khéo đặt tên
Bụi trần ai vẽ mà nên đông sầu...
LIÊN KẾT ĐƯỢC TÀI TRỢ




BÀI THƠ: TÌNH ĐÔNG ANH & EM

Tác giả: Huệ Hương
Gió về giá rét mùa đông
Bờ môi em nẻ, má hồng khô hanh
Đông làm hoa úa trên cành
Chim không cất cánh, lên đành đậu chơi.

Đông về lạnh lắm người ơi
Ao ngoài cá chẳng thèm bơi vẫy vùng
Chú Trâu ngơ ngác cọ sừng
Đồng kia không cỏ muôn trùng Trâu đi.

Đông về lạnh tuổi xuân thì
Trai đơn gái lẻ có đi cùng đường ?
Hoa đào nở rộ vấn vương
Khoe mình đằm thắm người giương mắt chờ.

Đông này chẳng lẽ bơ vơ
Cỏ cây, hoa lá, vần thơ ta hòa
Đông nay đẹp bởi lời ca
Gửi niềm thương mến giữa ta, giữa mình.

THƠ TÌNH: SẦU ĐÔNG

Tác giả: Tiểu Bạch Hổ
Đêm quạnh quẽ sương mờ hiên vắng
Điệp khúc buồn văng vẳng quanh tai
Người ngồi tựa cửa mong ai
Sầu dâng mắt đỏ lệ hoài rớt rơi

Tình tan vỡ phương trời cách biệt
Tôi với nàng trọn kiếp chia phôi
Còn đâu mộng ước chung đôi
Vai kề tay nắm một đời ái ân

Cơn gió khẽ âm thầm len lói
Giọt ngâu làm buốt nhói tim yêu
Để hồn lạc bến cô liêu
Tìm miền ký ức thật nhiều nỗi vui

Hôm tiễn biệt ngậm ngùi em nhắc
Đông đến rồi anh mặc ấm nha
Chúng mình giờ đã mãi xa
Em không kề cạnh... anh à hãy quên

Nụ hôn cuối môi mềm xiết chặt
Ôm em mà dạ thắt lòng đau
Vòng tay cố níu thật lâu
Đem bao kỷ niệm tình đầu khắc ghi

Giây phút phải chia ly cũng tới
Người trở về bến mới cùng ai
Đắp xây cuộc sống trang đài
Còn tôi độc bước đường dài cô đơn

Bao ngày tháng tủi hờn duyên phận
Trách ông trời oán hận bản thân
Vì đâu yếu hại đôi chân ?
Vì đâu sức khỏe tinh thần xác xơ ?

Đêm quạnh quẽ sương mờ hiên vắng
Điệp khúc buồn văng vẳng quanh tai
Người ngồi tựa cửa mong ai
Sầu dâng mắt đỏ lệ hoài rớt rơi...

THƠ TÌNH BUỒN: SẦU ĐÔNG

Tác giả: Thủy Tiên
Có phải đông về gõ cửa không
Mà nghe lạnh giá ở trong lòng
Đem sầu chụm lửa sao còn cóng
Tí tách buồn lăn... hạt nhỏ dòng.

Gió quẩn ngoài hiên lá rụng rơi
Mây đen kĩu kịt gánh vai trời
Cô đơn cánh sải tìm nơi ngụ
Chấp chới cuồng phong mỏi mệt đời.

Hỏi nhớ sao mà mãi sục sôi
Người đi có phải đã quên rồi
Càng mong lại thấy mình loi lẻ
Mộng ảo kiếp này mãi chẳng nguôi.
LIÊN KẾT ĐƯỢC TÀI TRỢ




BÀI THƠ: SẦU TƯƠNG

Tác giả: Hạ Buồn
Vai mang nặng gánh sầu tương
Liêu xiêu bấc lạnh đêm trường miên man
Niềm riêng lệ nức hai hàng
Dỗi người viễn xứ đông sang chưa về.!

Cô phòng quạnh quẽ tái tê
Nghiêng song đối ẩm trăng thề ướt mi
Ngửa tay bấm đốt xuân thì
Hồng hoang một thuở xanh rì rêu phong.

BÀI THƠ: ĐÔNG BUỒN

Tác giả: Nguyễn Thúy Hạnh
Dường như nay đã sang đông
Tim sầu héo hắt nỗi lòng cô đơn
Dường như gió thổi lạnh hơn
Sáng nay nắng bỗng dỗi hờn đi đâu

Nắng ơi nắng hãy về mau
Sưởi giùm tôi với tình sầu xót xa
Dường như đông cũng ghé qua
Đem theo giá lạnh nhạt nhòa trong đêm

Anh ơi có thấu nỗi niềm
Chờ anh sưởi ấm con tim lạnh lùng
Bao giờ mới được tương phùng
Trong vòng tay ấm ta cùng sánh đôi

Đông về lạnh lắm anh ơi
Gió như ngừng thổi mây trời quên trôi
Ước gì anh ở bên tôi
Đêm đông bớt lạnh tình thôi đợi chờ.
Bài Thơ Nỗi Buồn Đêm Vắng (bát ngôn)

BÀI THƠ: NỖI BUỒN ĐÊM VẮNG

Tác giả: Thanh Trần
Em có biết khi đông về quạnh vắng
Cơn gió chiều đưa tia nắng trôi xa
Mây giăng bay sương trắng phủ nhạt nhòa
Đêm giá lạnh tràn qua tình thôi hết

Em có biết tim anh giờ mỏi mệt
Chẳng dám yêu chẳng dám hứa một ai
Sợ tình xưa buồn theo tháng năm dài
Chưa thể hiểu ngày mai ra sao nữa

Em có biết tim anh còn một nửa
Một nửa kia giờ khuất tận chân trời
Ngày chia tay sao em chẳng nói lời
Câu anh hỏi vì đâu mình chia cắt

Bao nhiêu năm lòng vẫn đau quặt thắt
Lấy gì đây mà gói chặt con tim
Để tình xưa mãi mãi được ngủ im
Đừng khơi lại một mối tình hư ảo

Khẽ quay đi nước mắt cài vạt áo
Chờ nắng hồng cho cơn bão đi qua
Cuộc tình xưa mong trôi đến bến xa
Sao mơ vẫn thấy ngôi nhà hạnh phúc.
LIÊN KẾT ĐƯỢC TÀI TRỢ




BÀI THƠ: MÙA ĐÔNG BUỒN

Tác giả: Công Vinh
Đông về giá lạnh đìu hiu
Sương rơi ướt những cánh diều mộng mơ.
Thu tàn rụng xuống trang thơ
Sai vần, lỗi nhịp, bơ vơ cõi lòng!...

Còn đâu những áng mây hồng,
Còn đâu chiếc lá bềnh bồng lướt qua!
Đông về vọng nhớ quê nhà
Canh cơm Mẹ nấu, tương cà Mẹ nêm!...

Mưa chiều trút nước bên thềm
Thương Cha, nhớ Mẹ, từng đêm chạnh lòng!
Sương rơi phủ kín trời đông
Đời người viễn xứ, mênh mông nỗi buồn...

Ngoài trời vẫn mãi mưa tuôn
Trong lòng lệ chảy thành nguồn xót xa....

THƠ TÌNH MÙA ĐÔNG BUỒN

Tác giả: Thảo Nguyên Xanh
Mùa đông đến lòng miên man nỗi nhớ
Một mối tình đã tan vỡ từ lâu
Mà trái tim cứ ôm mãi duyên sầu
Mãi khắc khoải bên nỗi đau...nghiệt ngã

Gió heo may ùa về trong vội vã
Khiến tim côi thêm lạnh giá hoang tàn
Mới ngày nào...hạnh phúc vẫn chứa chan
Mà giờ đây đã vỡ tan theo gió

Lời yêu ấy người đang tâm vứt bỏ
Bên ai kia...liệu người có vui không
Có ấm lòng hay lạnh giá đêm đông
Có hạnh phúc hay tim hồng...rỉ máu

Con đường cũ..tay trong tay từng dạo
Em lặng thầm...nhặt nhạnh dấu chân xưa
Nhặt nụ cười thuở hai đứa vui đùa
Nhặt hạnh phúc của ngày chưa tan vỡ

Đông lạnh lùng...giá buốt thêm nỗi nhớ
Em nghẹn ngào trong hơi thở...đắng cay
Mùa đông ơi sao mi nỡ đọa đày
Biến ta thành kẻ mượn vay tình cảm

Ta hận mi...ta hận mi nhiều lắm
Suốt cuộc đời có lẽ chẳng...bình yên.
THƠ MÙA ĐÔNG BUỒN
Tác giả: Tan Tran
Đông về giá buốt hởi người ơi
Ngập lối sương khuya lạnh quá trời
Thức trắng đêm tàn say bí tỉ
Ru niềm ký ức mộng đầy vơi

Đông về khó ngủ nhớ về ai
Gối chiếc loan phòng thiếu vắng ai
Ủ rũ màn đêm sầu lẽ bóng
Âm thầm chịu đựng nổi trần ai

Đông về lẽ bóng một mình ta
Quạnh quẽ cô đơn nổi nhớ nhà
Nặng gánh phong trần đi khắp ngã
Giang hồ tiếu ngạo chỉ mình ta

Đông về bão tố nổi phong ba
Khắp nẻo đường xa gió dậy à
Sóng vỗ ì ầm như giận dữ
Mưa tuôn xối xả khắp đầy nha.
BÀI THƠ: NỖI SẦU ĐÊM ĐÔNG
Tác giả: Hồng Cẩm
Là phận gái...thân mười hai bến nước
Em rất mong sẽ gặp được bến trong
Khỏi uổng công vương một kiếp má hồng
Sống hạnh phúc bên người chồng chung thủy

Là phận gái...em hết lòng trân quý
Chữ băng trinh giữ kỹ để tặng anh
Đợi trúc-mai duyên nợ được kết thành
Câu giai ngẫu được trời xanh kết mối

Nhưng nghịch cảnh...giờ rẽ chia hai lối
Bao ân tình đã vội sớm phôi pha
Chữ "đào hoa"...để dòng lệ nhạt nhòa
Câu chung thủy...đã bay xa theo gió

Đông đã đến...bấc non vờn trước ngõ
Rất lạnh lòng khi gió thổi vào tim
Hồn chênh chao chất ngất những nỗi niềm
Chân độc bước giữa đêm đông lạnh giá

Đời con gái...khi một lần vấp ngã
Như chim kia...sợ cả những cành cong
Khẽ nhẹ tay...ta khép cánh cửa lòng
Để an dưỡng...trái tim hồng...rỉ máu!
Sửa bài đăng