Chùm thơ nhớ Cha Mẹ đã mất thật buồn, cảm động

Thứ Hai, ngày 05 tháng 10 năm 2015
Tuyển chọn những bài thơ hay viết về Cha Mẹ đã mất thật hay, buồn và cảm động. Đó là những vần thơ nhớ ơn cha mẹ, nhớ lại những kỷ niệm khi cha mẹ còn sống bên con.
Những bài thơ hay viết về cha mẹ đã mất
CHÙM THƠ LIÊN QUAN:
Chùm thơ hay, cảm động viết trong ngày giỗ cha mẹ
Chùm thơ lục bát viết về cha mẹ hay, cảm động nhất

BÀI THƠ: MẸ ĐÃ ĐI RỒI

Tác giả: Ngọc Chi
Trời vần vũ mịt mù xóm nhỏ
Mẹ trút hơi rời bỏ trần gian
Nước mưa nước mắt ngập tràn
Mẹ ơi sao mẹ vội vàng bỏ đi

Con khóc mẹ sầu bi đôi ngã
Rồi mai đây tất tả ngược xuôi
Mình con côi cút trên đời
Còn ai dạy bảo những lời yêu thương

Cuộc đời mẹ tấm gương góa phụ
Sống vì con lam lũ nhọc nhằn
Nuôi con khôn lớn tảo tần
Một sương hai nắng tấm thân hao mòn

Ơn của mẹ như non như biển
Suốt đời con tìm kiếm đâu ra
Lòng mẹ biển rộng bao la
Mẹ làm tất cả chỉ là vì con

Đến phút cuối mẹ còn lưu luyến
Con thành tâm cầu nguyện Phật trời
Mẹ về cực lạc thảnh thơi
Mẹ ơi yên nghỉ ở nơi thiên đàng!
LIÊN KẾT ĐƯỢC TÀI TRỢ




thơ lục bát: NHỚ CHA

Tác giả: Bích Yến Nguyễn
Cha già nằm dưới mộ sâu
Cơn mưa rả rích khóc sầu cha ơi
Nhớ cha tâm tưởng rã rời
Từng canh mất ngủ lệ rơi khóc thầm

Trần gian cõi tạm dư âm
Lòng con sao đếm cung trầm khắc ghi
Ôm cha lần cuối mãi ghì
Lá già phải rụng phải đi nhưng mà

Lâm chung cha vẫn thiết tha
Thương con thương mẹ cha đà níu chân
Nhìn cha ruột nát bần thần
Thôi rồi cha hỡi ... tình thân lìa cành

Trời sao chia cắt phân ranh
Mưa chi níu kéo mảnh mành từng đêm
Vô tình mưa xối cửa rèm
Nhớ cha nhớ lắm lời êm ngọt ngào.

BÀI THƠ: BÓNG CHA

Tác giả: Hoàng Thanh Tâm
Về quê con đến mộ cha
Bao năm biền biệt xác cha nằm vùi
Ruột đau gan thắt bùi ngùi
Chỉ là nấm đất có mùi quê hương.

Bàn thờ nghi ngút khói hương
Mà sao lạnh lẽo phong sương là đà
Con nhìn di ảnh của cha
Mà nghe đâu đó lời cha dặn dò.

Đồng xanh bay lả con cò
Đường đê uốn khúc quanh co hàng dừa
Cha nằm hứng nắng hứng mưa
Bạc phần ngôi mộ chẳng vừa nhớ thương.

Quê nhà cha gửi thịt xương
Đáp đền mảnh đất ngát hương ruộng vườn
Con dâng cha một nén hương
Mà sao khoé mắt lệ vương rối bời

Mồ côi tội lắm ai ơi
Sao con cảm thấy nghẹn lời với cha
Mắt cha đăm đắm nhìn xa
Loanh quanh con ngỡ như cha đang nhìn.

Bên con như bóng với hình
Bóng cha che chở tâm tình với con
Ngàn năm bóng cả núi non
Bóng cha ấm áp vuông tròn chở che.

BÀI THƠ: THU NHỚ MẸ

Tác giả: Đặng Minh Mai
Thu về rồi mẹ hỡi có hay chăng
Vàng sợi nắng cũng bằng mùa thu trước
Một mùa cũ mẹ cùng con cất bước
Dưới đường làng con được mẹ đón đưa

Mẹ yêu con trời biển sánh sao vừa
Bao cơ cực mẹ chưa lời ca thán
Ngàn gian khó chẳng khi nào mẹ nản
Mong tương lai xán lạn với con mình

Đời đói nghèo trong túi chẳng đồng chinh
Mẹ tần tảo bươn mình đi kiếm sống
Dẫu mưa nắng hay khơi xa biển động
Đôi vai gầy mẹ chống chọi muôn nơi

Mẹ bước đi Thu trút lá ngập trời
Như thấu hiểu đầy vơi riêng lòng mẹ
Heo may thổi dịu dàng và rất khẽ
Sợ buốt lòng của mẹ nữa thêm đau

Thu về rồi con chẳng thấy mẹ đâu
Nhang trầm toả cúi đầu bên mộ mẹ
Đôi dòng lệ trào dâng tim đau xé
Đớn đau lòng lặng lẽ kiếp mồ côi!!!
LIÊN KẾT ĐƯỢC TÀI TRỢ




THƠ LỤC BÁT: ĐÊM MƯA NHỚ MẸ

Tác giả: Đặng Minh Mai
Đêm qua mưa suốt cả đêm
Con nằm nhớ mẹ rớt thêm mưa lòng
Giọt mưa không chảy thành dòng
Sao con thấy lạnh buốt cong tim rồi

Ngày xưa mưa trắng giữa trời
Tảo tần mẹ vẫn chẳng rời bước đi
Đường trơn lầy lội mỗi khi
Đôi vai mẹ gánh nghĩ suy cuộc đời

Con thơ áo rách tả tơi
Nhà tranh vách đất mẹ rơi lệ sầu
Quyết tâm thoát cảnh cơ cầu
Nhọc nhằn thân mẹ, mẹ đâu có nề

Đêm khuya con thấy mẹ về
Cơn mưa làm ướt dầm dề mẹ tôi
Nhìn con mẹ nở nụ cười
Gạo đây mẹ nấu cơm rồi con ăn

Tóc con giờ chẳng còn xanh
Lá vàng mẹ đã lìa cành xa con
Mưa rơi trôi cát xói mòn
Nhưng hình bóng mẹ mãi còn khi mưa!
Ảnh ngôi mộ

BÀI THƠ: NHỚ VỀ CHA

Tác giả: Phú Quang
Thế là cha đã ra đi
Đến nay đã mấy đông rồi cha ơi
Cha đi bỏ lại cõi đời
Bao nhiêu đông ấy sầu vơi hỡi người.

Thế là mãi mãi cha ơi
Con đây phải chịu cảnh đời mồ côi
Tự lo bươn trải cuộc đời
Gặp khi khó khổ chẳng nơi tỏ bày.

Thế là cha hỡi cha ơi
Âm dương cách biệt kiếp đời chia ly
Biết rằng xót khổ sầu bi
Cũng đành cam chịu mãi đời cút côi...

Dẫu rằng cách trở cha ơi
Con đây mãi vẫn...trọn đời nhớ thương...!!!

BÀI THƠ: BỮA CƠM THIẾU MẸ

Tác giả: Đặng Minh Mai
Một buổi sáng mùa đông chớm lạnh
Về quê nhà con chạnh lòng đau
Tóc cha mây trắng một màu
Nụ cười đôn hậu mẹ đâu...xa rồi!

Bữa cơm trống chỗ ngồi của mẹ
Bát canh cua lặng lẽ con phần
Nhìn lên di ảnh tần ngần
Nghẹn ngào nuốt lệ ngàn lần xót xa

Nhớ thuở trước cửa nhà ấm áp
Đón con về đầy ắp thương yêu
Mẹ luôn dành dụm cưng chiều
Bữa cơm đạm bạc nhưng nhiều niềm vui

Nay đã vắng thật rồi bóng mẹ
Bữa cơm quê vắng vẻ tiếng cười
Cha buồn nhớ mẹ chẳng nguôi
Bát cơm nóng hổi lòng Người lạnh căm.
LIÊN KẾT ĐƯỢC TÀI TRỢ




BÀI THƠ: ƠN NGHĨA SINH THÀNH

Tác giả: Hồng Hoa
Ngày em về...lòng gói hết thương đau
Trên mái tóc một màu khăn tang trắng
Bước khập khễnh chân in hằn lối vắng
Lòng ngổn ngang sầu nặng đớn đau buồn.

Ngước mắt nhìn cúi xuống chỉ lệ tuôn
Tim quặn thắt cuốn cuồn chua xót lắm
Rồi ngẫn ngơ...ôm hình Ba đứng ngắm
Mà tim con khắc đậm bóng sinh thành.

Từng giọt sầu giọt nhớ cứ long lanh
Bóng tối phủ dỗ dành con không ngủ
Nghĩa tình Ba một đời luôn đong đủ
Giờ xót thương nhìn phụ tử chia lìa.

Trách ông Trời sao đành đoạn rẽ chia
Để nước mắt đầm đìa luôn luôn chảy
Gục đầu xuống nhang lòng xin cúi lạy
Nguyện khắc sâu vào tận đáy lòng mình.

BÀI THƠ: NGHẸN LÒNG

Tác giả: Đặng Minh Mai
Hết thật rồi hình bóng của cha yêu
Ngày hai buổi sớm chiều cha đứng ngóng
Mắt mòn mỏi đợi con bên cánh võng
Vòng tay cha dang rộng ấm tim người

Hết thật rồi mưa trút nước trắng trời
Tuôn dòng lệ nghẹn lời thương lời nhớ
Cha khuất núi nhưng tình Người dang dở
Bởi thương con như thuở mới lọt lòng

Hết thật rồi nay hết những đợi mong
Lời chỉ bảo khơi trong cha gạn đục
Tuy khôn lớn, với cha con nhiều lúc
Quá thơ ngây bên vực thẳm cuộc đời

Con nghẹn lòng tim nhói buốt cha ơi!
Thương cha lắm đầy vơi bao tiếc nuối
Cha yên nghỉ nơi chốn xa chín suối
Dạ con đau như muối xát ruột mềm!!!
THƠ NHỚ CHA MẸ ĐÃ MẤT: PHÚT CHẠNH LÒNG
Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn
Nén nhang lòng dâng gởi đến Mẹ Cha
Công dưởng dục đậm đà nuôi con lớn
Nhìn khói bay lòng từng cơn sóng gợn
Nước mắt buồn đau đớn đã trào tuôn...

Thiếu Mẹ yêu đêm xuống dạ thấy buồn
Sương thấm lạnh tận xương như dao cắt
Bước chân xiêu...giữa dòng đời cúi mặt
Lòng xót xa...luôn quặn thắt từng hồi.

Phận đói nghèo đành trôi nổi khắp nơi
Mưa nắng gió...một đời thờ thẫn bước
Hết miền xuôi con ngược về sơn cước
Mong bụng no,thầm được giấc ngủ dài.

Mẫu tử tình! Thương nhớ phải chia hai
Con đành chịu chít cài khăn tang trắng
Cầu trần gian! cho đất bằng...biển lặng
Đời mồ côi! đừng cay đắng chạnh lòng.
BÀI THƠ: ĐỪNG NÓI QUÁ TRỄ
Thơ: Dương Tuấn
Ai cũng biết tình mẹ như biển cả
Nghĩ bằng tâm hay chỉ thoả bằng lời
Rồi một ngày mẹ trút cạn làn hơi
Con nức nở.. còn vạn lời chưa nói.

Linh hồn mẹ đã quyện vào sương khói
Mẹ còn đâu mỗi sớm tối con về
Ai đắp chăn.. khi con giấc ngủ mê
Ai ôm ấp.. vỗ về khi con khóc.

Đời vất vả gian nan và khó nhọc
Mong con khờ gắng học để thành nhân
Luôn bên con mẹ chăm sóc ân cần
Sao giờ lại vùi thân nơi nguyệt lạnh.

Mẹ ơi mẹ!..lòng con giờ hiu quạnh
Chữ hiếu ân.. mãi canh cánh bên lòng
Ơn mẹ hiền như trời biển núi sông
Con muốn tỏ.. giờ đã không kịp nữa.

Ai còn mẹ.. giờ nói yêu người nhé!
Hãy yêu thương chăm sóc mẹ thật nhiều
Để khi quỳ trước nấm mộ quạnh hiu
Không hối hận.. vì vạn điều.. chưa kịp nói.
Sửa bài đăng