Chùm thơ hay viết về quê hương Quảng Ngãi

Thứ Tư, ngày 09 tháng 9 năm 2015
Tuyển chọn những bài thơ hay viết về vẻ đẹp, cuộc sống, con người vùng đất Quảng Ngãi. Đó là những vần thơ ca ngợi quê hương Quảng Ngãi hay nhất!
Thơ hay Quảng Ngãi
CHÙM THƠ LIÊN QUAN:
Chùm thơ nỗi nhớ cha mẹ của người con xa xứ thật hay
Chùm thơ nhớ nhà, nhớ quê của người tha phương

BÀI THƠ: QUẢNG NGÃI

Tác giả: Tấn Bảo Huỳnh
Em ơi "Thiên Ấn Niêm Hà"
Câu ca núi Ấn sông Trà là đây
Phù sa con nước dâng đầy
Màu xanh mạ mới ngất ngay hương đồng

Em ơi biển mặn êm trong
Sa Quỳnh cát mịn ong ong ánh vàng
Khơi xa tôm cá đầy khoang
Vụ mùa thắng lợi xóm làng rộn vui

Em ơi Quảng Ngãi quê tôi
Lòng người trìu mến, ngọt bùi, thiết tha
Chùa Hang chuông vọng trời xa
Hồn thiêng sông núi âm ba cõi lòng.

BÀI THƠ: QUẢNG NGÃI QUÊ TÔI

Tác giả: Hoang Than
Giữa Miền Trung mưa dầm nắng dãi
Đất Quảng Ngãi vẫn mãi tươi xinh
Một vùng nhân kiệt địa linh
Quê hương tôi đấy trung trinh nghĩa tình

Bến Tam Thương còn vương vấn đợi
Nước Sông Trà, bống gợi hương quê
Long Đầu Hý Thuỷ chiều về
Phê Vân Thiên Bút mấy bề mây sa

Triện Thiên Ấn Niêm Hà ngỏ ý
Tự bao đời thi sĩ mộng mơ
Sương giăng mây xoã lững lờ
Tiếng chuông đêm vắng đôi bờ ngân nga

Rặng Thạch Bích chiều tà soi bóng
Biển Mỹ Khê gió đọng tiếng dương
Trà Bồng cây quế ngát hương
Thu Xà đậu phụng kẹo gương ngọt lành

Dòng Sông Vệ nước thanh gió mát
Lắng phù sa mía ngọt lúa xanh
Đồng quê hoạ khéo tựa tranh
Con don, bánh tráng, ui sành, lời rao

Bên Cổ Luỹ nao nao cánh nhạn
Hoàng hôn về bảng lảng trời mây
Cô thôn, Chiếu Cói nơi nầy ...
Đá xây thành cổ, dừa dương dịu dàng

Chiều Sơn Hải Sa Bàn biển nắng
Mùa gió nồm cát trắng vun mâm
Xóm Câu, Cây Mắm triều ngâm
Hình Nhân đá dựng rì rầm sóng xô

Mõm An Vĩnh nhấp nhô ghềnh đá
Cảng Sa Kỳ nước khỏa buâng khuâng
Khổng Lồ đá ướm bàn chân
Thạch Cơ Điếu Tấu buông cần khoan thai

Đảo Lý Sơn hình hài núi lửa
Tỏi mồ côi nhớ cửa Chùa Hang
Đêm trăng Thới Lới rực vàng
Hải Đăng tỏ ngọn soi đàng hùng binh

Nền văn hoá Sa Huỳnh xưa cổ
Lắng bờ nghe sóng vỗ miên man
Biển xanh, muối trắng, cát vàng
Châu Me ghềnh đá ngỡ ngàng chiều phân

Trời Minh Long mây vần Thác Trắng
Giữa Trường Sơn gió nắng hoan ca
Rừng xanh, vạt nước khảm hoa
Cá niên, rượu ché cùng ta thi cầm

Làng Teng dệt thổ cầm vang tiếng
Vọng bao đời truyền thuyết Ba Tơ
Cha ông tô thắm màu cờ
Hồn thiêng sông núi, cõi bờ hiển linh

Quảng Ngãi ơi! Người xinh xinh lắm
Ta yêu Người tình thắm duyên quê
Ngàn sau nguyên vẹn câu thề
Bến xưa vẫn đợi ta về bên ta.
LIÊN KẾT ĐƯỢC TÀI TRỢ




BÀI THƠ: VỀ THĂM QUẢNG NGÃI

Tác giả: Phạm Đình Dũng
Anh đưa em về thăm Quảng Ngãi
Thăm bờ xe nước bến sông Trà
Thăm đồng lúa mới quê Mộ Đức
Chiều về Thiên Ấn ngắm chân mây

Dòng nước Trà Giang bên Thiên Ấn
Ghi dấu Niêm Hà, Trời hạ ban
Lặng lẽ trôi về nơi cửa Đại
Tô thắm đôi bờ Cổ Lũy thôn

Long Đầu Hý Thủy chiều in bóng
Nhớ mãi chuyện xưa thấy chạnh lòng
Hà Nhai Vãn Độ mờ sương khói
Đò chờ đưa khách vội sang sông

Nhìn lên Thiên Bút màu xanh thẳm
Ngọn bút trời Nam viết mây vàng
Ngàn năm thiên cổ còn lưu lại
La Hà Thạch Trận dấu chân qua

Thạch Bích Tà Dương chiều in nắng
Ngày về lá rụng biết thu sang
Đường lên đỉnh núi mây giăng lối
Thơ thẫn đường về bóng nhạn sa

Vân Phong Túc Vũ mây và gió
Đưa nước về nguồn tắm suối mơ
Đỉnh núi Vu Sơn xanh màu cỏ
Hưu về đoàn tụ thỏa mong chờ

Liên Chiểu ao sen vui sum họp
Liên Trì Dục Nguyệt đón trăng thơ
Thuyền ai thấp thoáng bên bờ nguyệt
Xin chở sen hồng đến bến mơ

An Hải Sa Bàn trên bờ cát
Gió đi còn đó dấu châu sa
Mâm cát vàng kia ai để lại
Muôn đời cô độc nhìn trăng qua

Thạch Ky Điếu Tẩu ai ngồi đó
Mây trắng giăng ngang đường chân trời
Ta về dừng chân nơi góc biển
Chân trời ta đến đón duyên tơ

Mười hai cảnh đẹp quê Quảng Ngãi
Tô thắm non sông thắm tình người
Anh đưa em về thăm Quảng Ngãi
Vui tình Đất nước đẹp tình ta.
Sửa bài đăng