Chùm thơ hay viết về những cơn mưa Ngâu tháng 7

Thứ Ba, 18 tháng 8, 2015
Những bài thơ hay viết về những cơn mưa Ngâu. Mưa ngâu thường xuất hiện vào những ngày đầu trong tháng 7 âm lịch. Đó là những cơn mưa không kéo dài, bất chợt. Dân gian cho rằng đó là những giọt nước mắt của mối tình buồn Ngưu Lang và Chức Nữ.

Thơ hay mưa ngâu
thơ tháng 7 mưa ngâu (ảnh: internet)

CHÙM THƠ LIÊN QUAN:
Chùm thơ hay viết về những cơn Mưa buồn nhất
Chùm thơ hay về những cơn Mưa tình yêu lãng mạn nhất
Chùm thơ Mưa về đêm lạnh lẽo, cô đơn nhất

BÀI THƠ: MƯA NGÂU 1

Tác giả: Bình Minh
Lặng nghe Mẹ kể ngày xưa
Tháng bảy năm ấy trời mưa rất nhiều
Ngây thơ chưa biết nhiều điều
Con đành hỏi Mẹ mưa nhiều vì sao

Mẹ kể rằng ở trên cao
Có tình Ngưu Chức ngọt ngào đắng cay
Tình nồng như hạt mưa bay
Yêu nhau nồng thắm ngất ngây tháng ngày

Tưởng rằng hạnh phúc ở đây
Cho ngưu và chức đong đầy nhớ nhung
Ai ngờ nỗi nhớ mông lung
Trời đành chia cắt không chung nhịp cầu

Chàng ngưu đứng ở một đầu
Để cho chức nữ khóc sầu canh thâu
Mong sao nối được duyên đầu
Đành nhờ chim sẻ bắc cầu ái ân

Để rồi dòng nước sông ngân
Cũng buồn thê thảm một lần thành ngâu
Mãi mong đứng giữa nhịp cầu
Bên nhau tình thắm đan sầu tình Ngưu.





BÀI THƠ: MƯA NGÂU 2

Tác giả: Đặng Minh Mai
Hè qua thu chớm sang rồi
Lá vàng lưu luyến bồi hồi chia ly
Lững lờ mây chẳng chịu đi
Để ai mãi ướt mỗi khi mưa chiều

Ngưu Lang Chức Nữ nồng yêu
Trách sao định mệnh liêu xiêu cuộc tình!
Kìa xem Ô Thước rập rình
Cho đôi tài sắc thuận tình bên nhau

Yêu thương cũng chẳng được lâu
Mỗi năm một tháng bên nhau chẳng rời
Trời thương nhỏ lệ giữa đời
Nên chăng tháng Bẩy trắng trời mưa ngâu?

Mưa rơi tí tách đêm thâu
Như hờn như oán tình đầu phôi pha
Giọt thương giọt nhớ vỡ oà
Luyến lưu sợi nhớ gẫy ra sợi buồn

Mưa ngâu cứ mãi trào tuôn
Có người thiếu nữ lặng buồn suy tư
Đôi dòng gửi gắm trang thư
Hồng nhan trong sướng đục ừ đành cam!!!

thơ tháng 7 mưa ngâu
thơ tháng 7 mưa ngâu (ảnh: internet)

THƠ MƯA NGÂU

Tác giả: Hạ Buồn
Van trời tháng bảy mưa ngâu
Ngưu Lang Chức Nữ giải sầu nhớ thương.
Thời gian, cách trở vấn vương
Nỗi lòng da diết, tuyết sương lệ nhòa

Cầu mong Hoàng mẫu ôn hòa
Tỉ tê Hoàng phụ xê xoa dịu lòng
Hiểu niềm Chức Nữ chờ mong
Thỏa lòng ngóng đợi yêu chồng thương con

Trải bao gió dãi nắng giòn
Uyên ương cách mặt - tình son vẫn nồng
Lạy trời xuyên thấu cảm thông
Nối cầu Ô Thước nhịp song luyến tình

Nhân gian, Nhật, Nguyệt chứng minh
Ngưu Lang Chức Nữ chung tình nghìn thu
Động lòng trời kéo mây mù
Mưa ngâu rơi hạt, duyên thu trùng phùng

Lời thề hẹn ước thủy chung
Mộng vàng trọn nguyện sánh cùng giai nhân.
Mỗi năm chỉ được một lần
Vui niềm tao ngộ, ái ân ngọt ngào.





BÀI THƠ: MƯA THÁNG BẢY

Tác giả: Công Vinh
Ngưu Lang, Chức Nữ trên trời
Dường như cũng khóc một đời nhớ nhau
Trần gian từng giọt mưa ngâu
Âm thầm nhắc lại nỗi đau buồn này

Em ơi! Tháng bảy rồi đây
Giọt buồn rơi giữa tháng ngày miên man
Từ trong sâu thẳm, mùa sang
Ta nghe Hạ đã vội vàng bước qua

Mưa thu, nước mắt nhạt nhòa
Rơi trên nỗi nhớ, vỡ òa trong tim
Trần gian, em mãi lặng im
Bao mùa lá đổ, biết tìm nơi đâu!

Thời gian nhuộm mái tóc sầu
Tuổi thơ chẳng biết về đâu mất rồi
Ngồi nhìn những hạt mưa rơi
Nghe lòng trĩu nặng một trời nhớ nhung.

THƠ LỤC BÁT: MƯA NGÂU

Tác giả: Lãng Du Khách
Mưa tháng bảy đã đổ ngâu
Mưa rơi giọt lệ âu sầu xót xa
Mưa tuôn giọt ngọc châu sa
Mưa rơi giọt nước mặn mà nhớ nhung

Mưa rơi khóc kiếp tình chung
Mưa sầu đau khổ tột cùng tình lang
Mưa thương phận kiếp bẽ bàng
Mưa thương cho kiếp lỡ làng chia xa

Mưa rơi thác đổ Ngân Hà
Mưa cầu Ô Thước tràn ra sao trời
Mưa rơi giọt lệ khóc đời
Mưa sầu đẫm lệ khiến trời xót xa

Mưa rơi thẫm ướt mái nhà
Mưa rơi giọt lệ vỡ òa tình lang
Mưa là nước mắt Ngưu Lang
Mưa là ngọc mắt Chúc nàng khổ đau

Mưa cầu cho kiếp tình sau
Mưa cầu cho họ có nhau trên đời
Mưa rơi kêu thấu lòng trời
Mưa ngâu trời thấu ban đời có đôi.

thơ mưa ngâu tháng 7 cô đơn
thơ mưa ngâu tháng 7 cô đơn (ảnh: internet)

BÀI THƠ: TÌNH NGÂU

Tác giả: Hoàng Kim Vũ
Trách trời sao để tình Ngâu
Sao đành nhỏ lệ mưa Ngâu tủi hờn
Ôi cầu Ô Thước dòng Tương
Chia, ngăn cách trở đôi đường nhân duyên

Trời sinh sao lắm ưu phiền
Xót xa bạc phận tơ duyên lỡ làng
Đò giang cách trở đường sang
Cho phai má phấn bẽ bàng lòng son

Đợi trông lòng dạ héo hon
Sụt sùi dòng lệ, mộng còn ái ân
Mong dài thêm tuổi thanh xuân
Thỏa trông tin Nhạn đón dần bình minh

Tháng ngày vạn vật chúng sinh
Non, xanh rồi chín, già tình lìa xa
Mây trời, biển rộng bao la
Rượu nồng ân ái, mặn mà tình xuân

Qua rồi ngày tháng thanh tân
Hoàng hôn dần tắt, tần ngần xót xa
Trời xanh muôn nẻo quan hà
Dẫu vương tiếc nuối cũng là tình thơ...!!!





BÀI THƠ: CHỜ NGÂU

Tác giả: Hoa Chu Văn
Tháng bẩy này cứ đợi ngâu
Mà sao mưa đã mất đâu rồi mà
Trời thu nắng sạm cả da
Làm khô giọt lệ bưởi ta rám mầu

Anh chờ em đợi mưa ngâu
Ông tơ bà nguyệt chẳng sầu nữa sao
Để cho hạt nắng tuôn trào
Cắt phăng giọt lệ mưa nào dám tuôn

Phải chăng người cũng hết buồn
Ngưu lang Chức nữ gặp luôn còn gì
Tay trong tay đã bước đi
Rỗi hờn khóc cũng lấy gì cho nhau

Mong sao cái nắng qua mau
Mấy ngày tháng bẩy làm màu da đen
Mồ hôi trên mặt đua chen
Lăn trên đôi má ướt nhèm tóc mai

Tháng ngâu chẳng hiểu chờ ai
Để cho nắng nóng trải dài đường đi
Chờ ngâu anh biết nói gì
Mình gặp nhau nhé đừng vì chờ ngâu.

THƠ TÌNH: THÁNG BẨY - MƯA NGÂU

Tác giả: Đức Trung
Mùa này Tháng Bảy - mưa ngâu
Ngưu Lang - Chức Nữ giận nhau nên buồn
Bất ngờ trời đổ mưa tuôn
Lệ rơi hoà lẫn mưa nguồn xót xa...

Ai làm xa cách tình ta ?
Cho ong biếng mật, cho hoa nhụy tàn
Cho đời thêm nỗi gian nan
Nụ hôn thiếu vắng trên làn môi xinh !

Xa xôi anh nhớ bóng hình
Long lanh ánh mắt - tỏ tình ngất ngây
Bềnh bồng mái tóc như mây
Nụ cười đằm thắm - làm say lòng người

Một mình ngồi ngắm mưa rơi
Phập phồng bóng nước chảy trôi theo dòng
Thương em Phận Gái Má Hồng
Mưa ngâu - Tháng Bảy thấy lòng nhớ nhung !

thơ buồn mưa tháng 7
thơ buồn mưa tháng 7 (ảnh: internet)

BÀI THƠ: CŨNG TẠI MƯA NGÂU
Tác giả: Nguyễn Đình Huân
Tháng bảy ơi sao cứ đổ mưa ngâu
Để cho em mang nỗi sầu nhân thế
Dẫu vẫn biết tình đời là dâu bể
Đã dằn lòng sao không thể quên anh

Vì mưa ngâu tình ta quá mong manh
Cũng xây cầu nhưng không thành Ô Thước
Chức Nữ xuôi còn Ngưu Lang về ngược
Tình xa rồi em lỡ bước sang ngang

Không nên duyên ta tan vỡ mộng vàng
Em chua xót lệ hai hàng thương nhớ
Tình chia ly cho kẻ đi người ở
Nên bây giờ mình cách trở sông sâu

Muốn tới thăm anh nhưng chẳng có cầu
Cũng chỉ tại vì mưa ngâu tháng bảy
Sóng vỗ trong lòng sông sâu nước chảy
Nhớ anh nhiều sao không thấy anh qua

Tháng bảy về tình cay đắng xót xa
Kỷ niệm cũ chỉ còn là dĩ vãng
Mối tình ngày xưa một thời lãng mạn
Em giữ trong lòng ngày tháng không phai.





BÀI THƠ: THÁNG 7 MƯA NGÂU
Thơ: Phú Sĩ
Tháng bảy về, cơn mưa ngâu sầu muộn
Giọt mưa rơi ... rơi trên những phận người...
Câu chuyện tình Ngưu Chức lắm chơi vơi
Đã xa rồi, sao mưa đời chưa dứt…

Kỉ niệm về ngập tràn miền kí ức,
Nhớ tình em ẩn khuất cuộc đời ta
Nỗi nhớ thành những chuỗi hạt mưa sa
Để mình ta qua hai đầu nỗi nhớ

Dẫu chia cắt ở chiếc cầu duyên nợ,
Trời vẫn còn thương đôi vợ chồng Ngâu...!.
Để yêu thương được xích lại gần nhau
Bỏ khoảng cách, không gian xa vời vợi

Đêm tháng bảy ai đó còn chờ đợi
Thầm cầu mong câu hạnh phúc cho người,
Mưa yêu thương đến với mọi nẻo đường
Để tình yêu luôn ươm mầm hạnh phúc.

BÀI THƠ: TÌNH NGÂU THÁNG BẢY
Tác giả: Dung Kim
Tháng bảy về đau đáu những chờ mong
Trời nắng trải phiêu bồng mong mưa đến
Nàng Chức Nữ đắm mình nơi hò hẹn
Đón Ngưu Lang mà nghẹn nấc dâng trào

Tháng bảy về ngâu đựng những chênh chao
Trời kia khóc dạt dào thương chồng vợ
Cầu ô thước đôi tình nhân gặp gỡ
Nghĩa phu thê lỡ dở cuộn dâng bờ

Tháng bảy về say đẫm mộng trong mơ
Bên niềm ước ánh mờ trăng không ngủ
Nơi hò hẹn xoá u buồn năm cũ
Lời yêu thương nhắn nhủ lối đi cùng

Tháng bảy về khao khát nguyện bước chung
Dẫu mưa nắng muôn trùng nơi biển cả
Ta vượt sóng vượt bão bùng nghiệt ngã
Đến bên nhau cho núi ngả sông dừng ...

CHUYỆN MÙA NGÂU
Thơ: Hoa Đồng Nội
Em sẽ về bên anh giữa mùa ngâu
Mình hai đứa chụm đầu nhìn mưa đổ
Đâu giá buốt chuỗi ngày xưa loang lổ
Gió thầm thì dành dỗ đuổi mùa xa

Kìa Ngưu Lang thương nhớ mắt nhạt nhòa
Cầu Ô Thước chung hoà nhịp tim thắm
Xa xưa tích lưu truyền còn nhớ lắm
Em sẽ về tay nắm lấy bàn tay

Vẫn biết rằng tình xa nhớ dứt day
Mùa ngâu đổ mắt cay hoài lạnh lẽo
Ngày lo sợ mối tình hoa dặt dẹo
Con tảo xoay thật khéo sẽ xếp vần

Anh đừng buồn dạ chớ có phân vân
Hẹn anh nhé ngày gần em về tới
Chuyện Chức Nữ ngày xưa xa vời với
Chuyện chúng mình sẽ tới bến bờ vui.
Sửa bài đăng