Chùm thơ hay tưởng nhớ ngày Thương binh, Liệt sĩ (27-07)

Thứ Hai, 27 tháng 7, 2015
Hôm nay 27-07, là kỷ niệm ngày Thương binh - Liệt sĩ của dân tộc Việt Nam ta. Mạnh Mập xin gửi đến các bạn những bài thơ hay về chủ đề này để tưởng nhớ đến những mất mát, hy sinh to lớn của các anh. Tự đáy lòng mình, xin tỏ lòng biết ơn thành kính nhất!

Chùm thơ hay tưởng nhớ ngày Thương binh, Liệt sĩ (27-07)

CHÙM THƠ LIÊN QUAN:
Những bài thơ hay nhân ngày thương binh, liệt sỹ 27-7
Chùm thơ viết về các bà Mẹ Việt Nam anh hùng hay nhất

Bài Thơ: Các Anh Không Về

Tác giả: Sở Lưu Hương
Tôi vẫn tìm anh giữa sườn đồi vách núi
Vẫn tìm anh giữa thung lũng đảo xa
Vẫn tìm anh những ngày tháng đã qua
Để hy sinh... mãi không là vô ích

Những chiến công đã đi vào cổ tích
Cho đến ngày bi kịch ấy xảy ra
Các anh hùng đã mãi mãi rời xa
Vì tổ quốc nằm chìm trong đất mẹ..

Trong chiêm bao tôi vẫn nghe khe khẽ
Tiếng các anh gọi mẹ đợi con về
Nhưng tất cả chỉ là những u mê
Khi mắt mẹ đã lê thê dòng lệ

Có hôm nay là xương máu đổi về
Của bao người đã tràn trề thương tích
Của các anh vẫn chưa rõ lai lịch
Ở nghĩa trang hay núi cát sông rừng

Bao hy sinh những chiến tích đã từng
Thế hệ sau lặng rưng rưng nước mắt
Gia đình anh vẫn lòng đau quạnh thắt
Mất mát nào bằng đánh mất người thân...

Hôm nay đây ngày 27 đến gần
Thắp nén hương để tạ ân vì nước
Cảm ơn anh..những thế hệ đi trước
Lấy thân mình đổi đất nước bình yên....

Biết bao người vĩnh viễn chẳng có tên
Tôi gọi chung là tên "Anh Hùng" nhé
Bởi các anh đã có chung 1mẹ
Ấm vô cùng vòng tay mẹ.... "Việt Nam.."





THƠ NGÀY 27-7

Tác giả: Lão Hạc
Chiến tranh đi, bao người ngã xuống
Hoà Bình rồi, nghe tiếng anh đâu
Mẹ già giờ đã bạc đầu
Đêm khuya vẫn tiếng ầu ơi con à.

Đất nước gọi, anh ra tiền tuyến
Giết quân thù, chỉ tiến chẳng lui
Hoà bình độc lập lại rồi
Mà sao anh chẳng về nơi quê nhà.

Đã bao năm, mẹ già vẫn ngóng
Mong anh về, thức trắng cả đêm
Mái tóc giờ đã bạc thêm
Anh ơi, mẹ chẳng thể quên hình hài.

Tổ quốc xây tượng đài liệt sỹ
Ghi công ơn chiến sỹ hi sinh
Mộ bia chẳng thấy ghi hình
Tên, tuổi, quê quán, nơi sinh một lần.

BÀI THƠ TRI ÂN LIỆT SỸ

Tác giả: Ngọc Toàn
Cống hiến thân mình lúc tuổi xanh
Vì dân nguyện giữ nước yên lành
Con hồng huyết chiến an bờ cõi
Cháu Lạc anh hùng tọa rõ ranh

Quyết tử nghe theo lời Đảng gọi
Xin thề đạo nghĩa mãi trung thành
Xương tan dâng cả cho trời đất
Tổ quốc muôn đời mãi dạng danh.

Bài Thơ: Nhớ Ngày Thương Binh, Liệt Sỹ

Tác giả: Cẩm Chi Châu
Xin thắp nén hương thơm bên hoa Cúc
Để cầu linh, chúc phúc cho các anh
Nhân ngày này khi nấm cỏ mãi xanh
Anh ngã xuống cho tự do, độc lập

Cho trái tim Việt Nam mãi mãi đập
Cho hoa tươi tràn ngập ánh nắng vàng
Cho trẻ thơ vui múa hát quanh làng
Cho mảnh đất mùa màng đầy trĩu quả

Đất Việt Nam đạn xới cày bom thả
Người Việt Nam khắp trăm ngả máu loang
Sống và chết chỉ cách mấy tấc gang
Vẫn từng giây lật từng trang sử mới

Bạch Đằng Giang, Ải Chi Lăng sốc tới
Gò Đống Đa phơi phới sắc xuân hồng
Nhật, Pháp, Mỹ bỏ xác lại đầy đồng
Nay Trung Quốc gây hấn nơi biển đảo

Việt Nam ta sao chúng bay mộng ảo
Bất khuất kiên cường bởi có người con
Mẹ sinh con đau từng khúc ruột non
Con vắng cha, vợ mất chồng mãi mãi

Giọt máu rơi anh đâu có quản ngại
Quyết tử thân mình, Tổ Quốc quyết sinh
Để hôm nay chúng em đón bình minh
Tâm luôn nhớ ngày Thương binh, Liệt sỹ.





BÀI THƠ: TỔ QUỐC GHI CÔNG

Tác giả: Chưa rõ
ĐỜI người chiến sĩ hy sinh
ĐỜI nay đất nước thanh bình vẻ vang
TỔ tiên lịch sử sang trang
QUỐC gia cường thịnh sổ vàng khắc sâu
GHI ơn liệt sĩ tuyến đầu
CÔNG lao vì nước tròn câu đá vàng
ANH người chiến sĩ vinh quang
HÙNG thiêng một cõi rỡ ràng nước non
LIỆT oanh dòng máu sắc son
SỈ nguyên anh dũng cháu con Bác Hồ
MÁU xương thấm đỏ màu cờ
HỒNG trang sử Việt bài thơ nước nhà
VIỆT nhân hát khúc thi ca
NAM phương một cõi nước nhà bình yên.

BÀI THƠ: ANH TÊN GÌ?

Tác giả: Quý Phương
Anh ở đâu khi đất nước hòa bình?
Hai chiến tuyến đã không còn chia cắt
Mẹ mỏi mòn tìm anh rơi nước mắt
Vết chân chim như vết cắt trong tim

Bao năm qua Mẹ mãi miết kiếm tìm
Sương điểm trắng trên mái đầu của Mẹ
Gạt nước mắt khóc thương nơi trần thế
Đã bao năm chẳng thể gặp được anh

Đồng đội xưa tóc cũng chẳng còn xanh
Người lưu lạc kẻ tha hương đất khách
Nấm mồ anh nằm đâu miền hoang lạnh?
Xin dâng nén hương thầm lặng trong lòng

Anh nơi nào cứ để Mẹ ngóng trông
Nhìn di ảnh rồi quặn lòng Mẹ khóc
Nhớ thương anh Mẹ bao mùa cực nhọc
Lội thân gầy từng ngóc ngách tìm con

Xin hiển linh đừng để Mẹ héo hon
Hãy báo mộng anh đang nằm đâu đó
Vĩ tuyến ấy thắm bao giòng máu đỏ
Có cả anh và đồng đội của mình

Đã hiến dâng đời trai trẻ nhiệt tình
Cho Tổ Quốc rồi nằm nơi rừng núi
Quê hương ghi ơn muôn đời nhớ mãi
Vẫn mong một ngày tìm được tên anh.

BÀI THƠ: THƯƠNG BINH-LIỆT SỸ

Tác giả: Lê Thị Duyên
Mấy mươi năm đã qua rồi
Một thời oanh liệt một thời vinh quang
Người còn thương tích đang mang
Giữ xanh màu đất - đau mang suốt đời

Người thì đã khuất xa rồi
Ngàn năm bia đá lưu đời mai sau
Chiến tranh đã hết từ lâu
“Da cam” ngấm đất nỗi đau mãi còn

Nhớ ơn người với nước non
Hai bảy tháng ấy là ngày tri ân
Khói nhang tỏa ngát xa gần
Thương binh- liệt sỹ muôn dân nhớ người.





KHẮC GHI CÔNG CÁC LIỆT SỸ

Tác giả: Hồng Phúc
Anh đi khi tóc còn xanh
Dọc đường vang khúc quân hành chiến binh
Cho đất nước mãi thanh bình
Còn anh mãi mãi hy sinh cuộc đời

Chiến trường ác liệt, bom rơi
Vì Tổ quốc gọi anh dời quê hương
Xa cha, xa mẹ, người thương
Xung phong chiến đấu đường trường xá chi

Trong lòng phơi phới anh đi
Mặc cho gian khó xá gì sức trai
Phía trước bom đạn, chông gai
Các anh dũng cảm vang bài quân ca

Giờ đất nước khải hoàn ca
Bao người đi mãi quê cha chưa về
Chúng tôi mãi mãi xin thề
Ghi ơn liệt sỹ, khắp quê, khắp miền.

BÀI THƠ: ƠN NGƯỜI
Tác giả: Phạm Hiếu
Luôn tưởng nhớ Thương Binh Liệt Sĩ
Trọn một đời bền bỉ sắc son
Quên thân bảo vệ vuông tròn
Hòa bình tươi đẹp nước non rạng ngời

Vì Tổ Quốc thân phơi nắng gió
Diệt giặc thù tim đỏ sục sôi
Băng rừng vượt suối leo đồi
Máu đào tuôn đổ dung bồi Quê Hương

Dù giá rét giọt sương ướt đẫm
Bước chân trần muôn dặm đường xa
mịt mù giữa chốn rừng già
Đạp gai vượt núi phong ba chẳng sờn

Lòng vĩ đại rộng hơn biển cả
nhịp sống này kết quả chị anh
Mồ hôi xương máu đắp thành
Tương lai con cháu an lành vinh quang

Người đất việt vẻ vang bốn biển
Khắp năm châu biết đến Việt Nam
Công ơn Liệt Sĩ khắc tâm
Đời Đời ghi nhớ hương trầm kính dâng.

NGƯỜI BƯỚC RA TỪ CUỘC CHIẾN
Thơ: Nguyễn Hưng
Mấy mươi năm chiến tranh đã ngủ yên
Nhưng vết thương chưa liền còn đau mãi
Bao tàn tích từ ngày xưa để lại
Cha trở mình quằn quại những cơn đau

Ngày thanh bình giọt nước mắt tuôn trào
Cha trở lại bên vườn rau đồng lúa
Với gia tài là mảnh bom gãy nữa
Còn đâm sâu kẹt giữa khớp xương đầu

Trời trở mùa cha co giật cấu cào
Bác sĩ bảo vết thương lâu khó mổ
Ôm cơn đau cha từng đêm khắc khổ
Khi trở mùa lúc bão tố đông sang

Cha kể về những trận thắng hiên ngang
Đêm công đồn ngày chống càn với giặc
Những chiến công mà sử thi còn nhắc
Phải đổi bằng dị tật với máu xương

Ngồi một mình lau những chiếc huân chương
khóe mắt cha đọng giọt sương trắng đục
Con lớn lên giữa thanh bình hạnh phúc
Là hy sinh ngã gục của bao người

Quê hương mình đau xót lắm con ơi
Bom cày xới tơi bời sâu trong đất
Máu cha ông nhuộm đỏ sông quánh đặc
Vẫn kiên trung bất khuất giữ ngọn cờ

Cha đi rồi còn chăng những giấc mơ
Nhưng tên tuổi đến giờ luôn được nhắc
Tổ quốc vinh danh anh hùng đánh giặc
mãi muôn đời bia ghi khắc công ơn.





TƯỞNG NIỆM CÁC ANH HÙNG DÂN TỘC
Thơ: Hoàng Đài
Nay tháng bảy ánh hồng rạng rỡ
Khắp muôn nơi hoa nở rực trời
Đón ngày hai bẩy đẹp tươi
Tri ân liệt sĩ..những người thương binh

Nghe tiếng vọng chân tình thủa trước
Của cha ông giữ nước xây đời
Lòng này cảm mến khôn nguôi
Đôi dòng tâm sự đầy vơi nỗi niềm

Bao kháng chiến triền miên không rứt
Tình cha con đoạn đứt chia hai
Mong rằng một sớm ngày mai
Tương lai hé mở ngày dài ấm êm

Cuộc sống mới êm đềm đã thấy
Những anh hùng sống dậy lòng dân
Mãi luôn đẹp đẽ trong ngần
Hòa bình nay có...ngàn lần khắc ghi .

NGÀY KHÔNG ĐẾN
Thơ: Hoàng Lan
Anh ra đi tuổi mới vừa đôi tám
Câu hẹn hò khi đất nước bình yên
Tổ quốc gọi là tiếng Mẹ thiêng liêng
Quân phục xanh anh ra miền chiến trận

Anh xông pha trước quân thù, lửa đạn
Vượt chông gai hàng vạn tấn bom rơi
Anh hiên ngang trên mảnh đất vùng trời
Để Việt Nam ngàn đời luôn tỏa sáng

Cả nước xôn xao quân Ta thắng trận
Ngày khải hoàn đã kề cận rồi đây
Bao nhiêu năm kháng chiến đếm từng ngày
Để đón đợi một ngày vui sum họp

Chiều biên cương tiếng gầm vang khói ngợp
Anh hy sinh trong lớp lớp đạn vùi
Nở nụ cười mơ Tổ Quốc đẹp tươi
Mộng quê hương trở về ngày không đến ..!

LỜI TRI ÂN
Thơ: Trần Hữu
Đã một thời ơi các chị các anh!
Trên mình mặc áo màu xanh tổ quốc
Trong hai cuộc chống Pháp - Mĩ cứu nước
Biết bao người hy sinh được vinh danh

Tổ quốc cần đã không tiếc tuổi xanh
Tạm biệt nhé! Lên đường - thành chiến sĩ
Trong ác liệt vẫn luôn luôn bền trí
Dù hy sinh - thành dũng sĩ diệt thù

Lâu lắm rồi anh yên giấc ngàn thu
Nay còn nữa bóng quân thù nhòm ngó
Biển Đông vẫn dập dồn sóng bão tố
Đã biết bao máu đỏ tô cờ hồng

Tháng bảy về anh chị lạnh lắm không?
Nơi trần thế sóng lòng dâng kỳ lạ
Bao cha mẹ đã héo khô buồn bã
Vợ vắng chồng, con cũng chả thấy cha

Bấy nhiêu năm nước mắt đẫm nhạt nhoà
Nay cạn kiệt giọt châu sa đâu nữa!
Người thân vẫn đêm đêm đứng tựa cửa
Đón bóng hình một chút nữa người ơi!

Nỗi mong chờ chân thật rất chơi vơi
Nhưng sâu đậm một đời thương và nhớ
Có linh thiêng người thân ơi che chở!
Trái tim hồng mãi nâng đỡ tình yêu.

CON HỒNG CHÁU LẠC
Thơ: Hoàng Lan
Bước chân anh in vào lòng đất Mẹ
Ghi dấu thời tuổi trẻ khí hào anh
Mỗi bước chân là cả bầu trời xanh
Ngăn lửa đạn giữ trọn hình đất nước

Tiến Quân Ca rộn ràng theo chân bước
Băng núi rừng gai cào xước thịt da
Biên giới xa anh chọn đó là nhà
Nơi địa đầu anh chọn là điểm đến

Việt Nam ơi! Bốn ngàn năm văn hiến
Bao lớp người máu đã biến thành sông
Nắng cháy da sá chi lửa trong lòng
Súng trên vai tiến quân trong thầm lặng

Ngày trở về món quà anh dâng tặng
Nhánh lan rừng và hàng vạn chiến công
Tổ Quốc ơi! Ghi dấu ở trong lòng
Mãi tự hào là con Hồng cháu Lạc.
Sửa bài đăng