Chùm thơ viết về nỗi lòng công nhân nghèo, xa nhà

Thứ Bảy, 14 tháng 3, 2015
Hôm nay có công việc nên tôi phải tranh thủ thức dậy sớm. Vừa mở cửa ra đã thấy những cô chú, anh chị công nhân đã dậy từ sớm và chuẩn bị đi làm rồi. Và tôi biết họ luôn bắt đầu 1 ngày mới như vậy...

Mạnh Mập Blog xin chia sẽ các bạn những bài thơ hay nói về nỗi lòng của những người công nhân rời xa quê nghèo để lên thành phố làm việc.

Chùm thơ viết về nỗi lòng công nhân nghèo, xa nhà

CHÙM THƠ LIÊN QUAN:
Chùm thơ nhớ nhà, nhớ quê của người tha phương
Chùm thơ hay viết về những người đi làm thuê vất vã
Chùm thơ nỗi nhớ cha mẹ của người con xa xứ thật hay

Bài Thơ: Đời Công Nhân

Tác giả: Nguyễn Văn Hậu
Sáng ra chẳng thấy mặt trời
Lao vào công việc từ ngày đến đêm
Cơm canh chẳng có thứ chi
Ăn cho qua bữa đến giờ làm thôi
Ngày làm thì cũng như đêm
Có bao nhiêu đó mà làm thế thôi
Lúc về cũng chẳng được yên
Này là đứng lại xếp hàng cái coi
Mày mà chen lấn lung tung
Tao cho biên bản tháng lương mất tiền.





Bài Thơ: Công Nhân

Tác giả: Minh Thiên
Quần quật từ sáng đến hôm
Cơm không đủ bữa, ốm nhom hao gầy
Tối về xóm trọ bầy hầy
Tuổi thân rượu đế nóc đầy cho quên.

Mặc kệ ngày tháng buồn tênh
Lương đầu tháng lãnh, chênh vênh nợ nần
Mần năm, mần tháng phải mần
Cả đời không có một lần thảnh thơi.

Bài thơ: Kiếp Công Nhân

Tác giả: Chưa rõ
Thương cho cái kiếp công nhân
Một ngày tám tiếng, chai sần đôi tay
Sáng nào cũng gặm củ khoai
Chiều về xe đạp, mệt nhoài cái chân.

Cứ thế...rồi cũng quen dần
Đồng lương mỗi tháng cũng gần 3 chai
Quen em, cô gái chân dài
Tiền em xài phí, mỗi ngày 4 trăm.

Hết tiền em lặng mất tăm
Còn anh nhịn đói lặng thầm đớn đau
Thấy em đi với người giàu
Chiếc pho hai cửa, có màu đỏ tươi.

Trông em ra vẻ khi người
Nhìn anh, nhếch mép em cười bĩu môi
Thôi thì....đành chịu đơn côi
Sáng ra anh vẫn.....gói ..xôi mỉm cười..!





Bài thơ: Công Nhân Vất Vã

Tác giả: Chưa rõ
Công nhân vất vả trăm bề
Cơm ăn hai bữa chẳng thấy phê
Ngày ngày tăng ca và tăng mãi
Đồng lương ít ỏi cảnh nhà thuê

Sáng sáng đi làm đầy suy tính
Tối về mì gói thật buồn ghê
Thời gian hạnh phúc hồn xa vắng
Một cõi đi về chán tái tê !

THƠ LỤC BÁT: ĐỜI CÔNG NHÂN

Tác giả: Thái Tài
Bôn ba rời chốn quê nhà
Ôm theo hy vọng thiết tha đổi đời
Mưu sinh lao khổ đầy vơi
Gian nan vất vã sống đời công nhân

Hao gầy khuya sớm xác thân
Tăng ca thêm việc chẳng hề oán than
Mong sao thêm được nhiều hàng
Cuối tháng được lãnh thêm vài ngàn lương

Đêm đêm khắc khoải canh trường
Chi li tính toán tương lai mịt mờ
Bao nhiêu khao khát mộng mơ
Bấy nhiêu trăn trở lo toan đủ bề

Tiền điện nước....tiền nhà thuê
Tiền cơm tiền áo...não nề lắm thây
Chải bương khó nhọc đêm ngày
Chỉ mong cuộc sống đủ đầy bình yên

Miệt mài cần mẫn chuân chuyên
Vẫn luôn chịu khó siêng năng từng giờ
Vẫn luôn hoài vọng ước mơ
Tương lai rạng rỡ ấm no gia đình...

BÀI THƠ: PHẬN ĐỜI CÔNG NHÂN

Tác giả: Thanh Linh
Mấy ai biết phận đời túng thiếu
Kiếp công nhân ai hiểu được đây?
Dầm mưa dãi nắng đêm ngày
Thức khuya dậy sớm hao gầy xác thân.

Vội thức giấc khi trời chưa sáng
Trăng mùng mười ló dạng đầu non
Ngoài sân sương ướt vẫn còn
Gà kia chưa gái, cú con chưa về.

Mặc quần áo đi làm vội vã
Quán bên đường lót dạ qua loa
Bánh mì, cháo trắng, nui sò
Ăn gì cũng thế, cho no được rồi.

Chiều về đến khi thì ăn quán
Đôi khi thì cũng chẳng có cơm
Một mình hiu quạnh sớm hôm
Tối về một gói mì tôm no lòng.

Ngày đầu tháng tiền phòng phải đóng
Lãnh lương thì cũng "hõng" bao nhiêu!
Tiền cơm, tiền nước, chi tiêu
Tính ra có lúc còn nhiều hơn lương.

Rồi cuối tháng không tiền phải đói
Nổi lòng này biết nói với ai?
Thôi đành ngậm đắng nuốt cay
Buồn cho số kiếp, thương thay phận đời.





THƠ LỤC BÁT: CUỘC ĐỜI CÔNG NHÂN

Tác giả: Nguyễn Mây
Công nhân là thế này đây
Tô mì lót dạ qua ngày là xong
Đôi khi cũng thấy xót lòng
Nhưng thôi mặc kệ cũng không hề gì!

Ai trong hoàn cảnh cu li
Mới hay thấu hiểu những gì buồn vui
Thời gian vẫn cứ lặng trôi
Tuổi xuân gửi lại về nơi trốn nào!

Thân em như kiếp con con tằm
" kiếm ăn được mấy đêm nằm nhả tơ"
Cả đời chẳng dám ước mơ
Ngày làm vất vả mong chờ đến lương!

Nhận tiền mà thấy thảm thương
Số tiền ít ỏi biết nhường chia sao?
Rưng rưng dòng lệ trực trào
Thương cha mẹ lắm biết sao bây giờ!

Ở quê mẹ cũng đang chờ
Chút tiền con vẫn hằng mơ gửi về
Người ơi! Em nói người nghe
Tiền lương gửi mẹ đã về đến nơi!

Tết này em lại lẻ loi
Tiền đâu? Mua vé để rồi về quê!!!!!

BÀI THƠ: PHẬN CÔNG NHÂN
Tác giả: Chu Thế Vinh
Thật vất vả bởi còn túng thiếu
Phận công nhân ai hiểu ai hay
Dầm mưa dãi nắng đêm ngày
Thức khuya dậy sớm hao gầy tả tơi

Mở mắt dậy khi trời chưa sáng
Trăng mùng mười ló rạng đầu non
Ngoài sân sương ướt vẫn còn
Gà kia chưa gáy cú con chưa về

Mặc quần áo rồi thì vội vã
Quán ven đường lót dạ đơn sơ
Bánh mì cháo trắng hoặc ngô
Ăn gì cũng được miễn no được rồi

Gian nan nhất tiết trời nắng hạ
Mồ hôi rơi tầm tã đêm ngày
Thế nhưng cũng vẫn hăng say
Bán hàng phục vụ bác này chị kia

Tối nuốt vội đôi thìa cơm nhã
Lấy sức bởi vất vả suốt ngày
Ngẫm đời sao lắm đắng cay
Buồn cho số phận kiếp này công nhân.

ĐỜI CÔNG NHÂN
Thơ: Tùng Trần
Đời công nhân vất vả lắm ai ơi
Đổi chén cơm bằng nụ cười héo hắt
Cũng có khi phải trả bằng nước mắt
Nhịn bao lời mà se thắt con tim

Đời công nhân chỉ biết sống lặng im
Sáng tinh mơ lo tìm đồ lót dạ
Khi gói mì tôm cùng ly nước lã
Chiều ổ bánh mì vội vã tăng ca

Đời công nhân cơm mắm muối dưa cà
Có kẻ phải..xa mẹ cha già yếu
Bởi kiếp nghèo với bộn bề túng thiếu
Cũng có người chữ hiếu chẳng trả xong

Đời công nhân như con nước giữa dòng
Cứ nổi trôi bềnh bồng không lối thoát
Nghĩ tương lai mà ngậm ngùi chua sót
Cũng phận đời sao chẳng được như ai

Đời công nhân gian khổ cứ miệt mài
Chẳng biết đâu chữ ngày mai tương sáng
Nên những khi lệ đêm trường lai láng
Thấy đời mình như một áng mây đen.
Sửa bài đăng